cố chấp không muốn rời xa
Truyện Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi - Chương 43 với tiêu đề ' “Đừng rời xa anh được không”' Hiện menu doc truyen Danh sách
Trong tập 18 của "2 Ngày 1 Đêm", sau khi “thu nạp” được 2 khách mời Hoa hậu Mai Phương Thúy - siêu mẫu Võ Hoàng Yến đang cố “ẩn mình” với trang phục các cô gái dân tộc Mèo tại Dinh thự họ Vương, dàn cast tiếp tục di chuyển đến các địa danh tiếp theo.
TUYỂN TẬP REMIX OANH TẠ, THIÊN TÚ , MYMY Nhạc Hot TikTok Hay 2022 ♫ BXH Nhạc Trẻ Remix Hay Nhất 1. Em là cố chấp duy nhất của đời tôi 2. Anh là quá khứ không thể quên 3. Anh có thể đừng rời xa em được không 4. Mộng tàn hoa 5.
D.S Chương. Tên Khác: Thiên Chấp Y Luyến. Tác Giả: Hàn Đại Bảo. Tình Trạng: Hoàn Thành. 3s Ấm Áp Đô Thị GacSach Gương Vỡ Lại Lành Ngôn Tình Ngược Sắc Sạch Sủng Thực Tế. Chương 69.
【HOÀN】CỐ CHẤP KHÔNG MUỐN RỜI XA _____ ⚡ Tác giả: Hàn Đại Bảo ⚡ Thể loại: Nguyên sang, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng ⚡
contoh undangan misa arwah 40 hari katolik. Lần đầu Tân Nguyệt gặp Dịch Tuyên là khoảng ba năm trước vào một đêm đó Dịch Tuyên mới vừa được chú Dịch mang trở về, thân thể nhỏ bé thiếu dinh dưỡng đến mức khiến cậu cảm giác giống như không tồn tại. Ngồi trên ở ghế xích đu, thân hình cao lớn của Dịch gia gia rất dễ dàng che mất toàn bộ thân thể gầy ốm của Kỳ đem hai chân nhỏ mập mạp phi đến trước mặt Tân Nguyệt, nhảy qua nhảy lại, "Chị Nguyệt, chị Nguyệt ơi", tiếng gọi Tân Nguyệt mềm mại non nớt, làm cho ánh mắt Tân Nguyệt bỏ qua một góc phòng không có ánh đènChú Dịch cùng dì Giang Mỹ không có ở nhà, Tân Nguyệt ôm Dịch Kỳ vào phòng để dỗ con bé ngủ, lúc sau cô mới biết được trong phòng còn có Dịch Tuyên."Chị Nguyệt, chị có thể giúp em nói với ba ba, em không muốn Dịch Tuyên làm anh trai em."Tân Nguyệt hỏi con bé "Dịch Tuyên là ai vậy?"Dịch Kỳ nói "Ba ba nói anh ấy là anh trai em, nhưng mụ mụ lại nói không phải. Em không thích Dịch Tuyên, anh ấy lúc nào cũng nhìn chằm chằm em, em sợ."Dịch Kỳ mới có năm tuổi, nên con bé không thể diễn tả chính xác được cảm giác Dịch Tuyên mang đến cho bé, thời điểm nhắc tới Dịch Tuyên con bé liền nhào vào lòng ngực Tân Nguyệt mà trốn tránh, như đang tìm kiếm sự che Nguyệt không biết Dịch Tuyên rốt cuộc là cái dạng ba đầu sáu tay gì, mới có thể đem Dịch Kỳ lớn gan dọa thành như an Dịch Kỳ, chờ cho con bé đi ngủ, Tân Nguyệt mới rời khỏi phòng đến phòng khách thu thập một chút cơm thừa canh cặn, rửa chén bát xong cô ngẩng đầu lên, đúng lúc vừa thấy đồng hồ chỉ 11 giờ Nguyệt lau lau tay, xoay người đi về phòng Dịch gia điểm vừa bước vào, cô không phát hiện ra Dịch Tuyên, hiện tại phòng bếp cùng phòng khách cũng chưa gặp qua hắn, Tân Nguyệt nghĩ có lẽ chú Dịch muốn hắn ngủ chung với Dịch gia Dịch cả đời chưa từng kết hôn, mấy người phụ nữ kết giao với chú không nhiều, Tân Nguyệt chỉ nghe đến một vị phụ nữ xinh đẹp, còn có dì Giang Kỳ nói dì Giang Mỹ không muốn thừa nhận Dịch Tuyên, Tân Nguyệt liền tự động coi hắn là con trai của vị phu nhân xinh đẹp kia."Dịch gia gia, người ngủ chưa?"Trong phòng Dịch gia gia tối đen như mực, trên cửa sổ được làm bằng kính mắc tiền, ngay cả ánh trăng cũng không chiếu vào Tân Nguyệt đẩy cửa ra, ánh đèn của phòng khách xuyên thấu qua khe cửa miễn cưỡng có thể khiến cô thấy rõ toàn cảnh trong quá nếu không có ánh sáng, Tân Nguyệt cũng sẽ không gõ cửa đi vào. Bởi vì hầu hết các phòng trong biệt thự này đều do một tay cô trang mối quan hệ của chú Dịch, cho nên già trẻ lớn bé của Dịch gia từ trong thành phố lớn tạm thời dọn đến biệt thự trước, chú Dịch có nhận được cuộc điện thoại từ cha cô, bảo rằng muốn nhờ chú ấy kiếm dùm một nơi để ở lại, không cần quá lớn,vừa đủ cho nhà bọn họ là đượcTân Nguyệt nghe ra ngữ khí gấp gáp của chú, thời gian tự nhiên cũng rất eo hẹp, cô từ trường học trở về quê tìm một nơi tốt, cuối cùng mới tìm được nơi phòng một sảnh còn có lầu trệt, phòng bếp cùng buồng vệ sinh đều ở ngoài, trong phòng bày trí đồ vật theo phong cách cổ xưa, bàn ghế làm bằng gỗ đỏ, phần lớn sơn trong nhà đều tróc không biết ra hình thù cảnh hẻo lánh ở nơi thôn quê tự nhiên so ra khá kém với thành phố sáng ngời rộng lớn, tuy phòng này có chút nhỏ, nhưng dựa vào đường sắt, chung quanh lại không bóng người. Dọc theo theo đường ray sẽ thấy phía sau nhà, đi khoảng mười phút là ra tới đường cao tốc chạy thẳng đến thành tránh tai mắt của con người, phương tiện trốn chạy duy nhất chỉ có thể là nơi Nguyệt đem cửa phòng hơi mở rộng một chút, cô rón ra rón rén mà đi vào đi, không khí trong phòng có chút khó gia gia năm nay đã 92 tuổi, có bệnh già si ngốc nghiêm trọng, mỗi lần phát bệnh đều sẽ ngơ ngơ ngác ngác ngồi ở ghế bập bênh nhìn trên trần nhà, một câu cũng không nói, ngay cả người thân cũng không rồi thời điểm vào phòng, Dịch gia gia còn hướng về phía cô cười cười, xem ra ông ấy vẫn còn tỉnh theo phía ánh sáng, Tân Nguyệt thấy trên người Dịch gia gia chỉ che một nửa, từ cổ trở lên đều nằm trong bóng tối, Tân Nguyệt không thấy nhẹ nhàng bước tới, nắm một góc chăn hướng lên trên, đem chăn đắp cho Dịch gia gia đàng hoàng, vừa nhấc mắt, cô đột nhiên nhìn thấy một đôi đen nhánh nhìn Tuyên ngồi ở bên cạnh gối của Dịch gia gia, hai tay ôm hai đầu gối cuộn tròn trên đầu giường, mặt chôn thấp, chỉ để lộ một đôi mắt ra bên ngoài, thẳng thừng mà nhìn chằm chằm Tân mắt đen nhánh kia trong đêm tối mập mờ sáng ngời khác thường, giống như u hồn âm u ngủ đông, nếu gắt gao nhìn tiếp sẽ bị hắn câu đi hồn tim Tân Nguyệt như muốn ngừng đập, chịu qua kinh sợ khiến trán cô xuất hiện một tầng mỏng lớp mồ cô không thét chói tai, thậm chí còn đè thấp giọng nói "Dịch Tuyên, em là Dịch Tuyên sao?"Dịch Tuyên ngay từ đầu không nói Nguyệt bình phục lại trái tim đang đập binh binh của mình, cúi người hướng tới gần Dịch Tuyên, "Dịch Tuyên em đừng sợ, chị tên Tân Nguyệt, em......""Gia gia đã chết.""Cái, cái gì?"Dịch Tuyên tựa hồ như đang trải qua thời kỳ vỡ giọng, giọng nói khàn khàn quái dị đúng lúc xuất hiện trong hoàn cảnh mắt cậu giật giật, dời về phía giường Dịch gia gia nằm xuống, hắn lặp lại một lần nữa, "Gia gia đã chết."Ngực Tân Nguyệt bỗng chốc co rụt lại, cô đem tay nhanh chóng thăm dò phía mũi Dịch gia gia, đợi hai giây sau, một cổ dòng khí mỏng manh lướt qua ngón tay Tân Nguyệt. Tựa hồ còn chưa hoàn toàn an tâm, Tân Nguyệt lại giơ tay Dịch gia gia bắt mạch cho rằng có chút trầm hoãn, nhưng tần suất còn nằm trong phạm vi ổn Nguyệt thở phào nhẹ nhõm."Dịch Tuyên, em......"Cô ngước mắt nhìn phía vị trí vừa rồi của Dịch Tuyên,đã không thấy cậu đâu."Dịch Tuyên?!"Tân Nguyệt bất chấp tất cả, xoay người bật công tắc đèn trần lên, bên mép giường Dịch gia gia có một đôi giày xăng-đan màu đen, hẳn là của Dịch ngay cả giày còn chưa Nguyệt chạy ra khỏi phòng khách, thấy cửa chính mở toang, gió đêm đem không khí lạnh lẽo cuồn cuộn không thổi vào trong Nguyệt không chút suy nghĩ nắm chặt chìa khóa, đuổi theo."Dịch Tuyên! Dịch Tuyên!"Tân Nguyệt dọc theo đường mòn, một bên tìm một bên này là vùng hoang vu, phạm vi mấy dặm đều là hoang tàn vắng vẻ, nói không chừng sẽ có cái mối nguy hiểm nào đó, huống chi sau phòng còn có đường sắt nửa đêm đều sẽ có xe lửa chạy qua. Nếu như Dịch Tuyên vào nhầm đường sắt, vậy không xong không biết Dịch Tuyên làm cách nào mà chạy nhanh như vậy, rõ ràng là cô đã lập tức đuổi ra tới, nhưng dọc theo đường đi vẫn không thấy bóng dáng hắn Nguyệt trong lòng nôn nóng, đành phải bước chân nhanh hơn hướng phía đường sắt chạy."Dịch Tuyên!"Thời điểm tới gần đường sắt, Tân Nguyệt thấy ngay thân ảnh cao gầy đang đứng ngay trên đường sắt, cô vội vàng giương giọng hô lớn "Dịch Tuyên! Em mau lại đây, bên kia nguy hiểm lắm!"Cô hô to, một trận tiếng còi xe lửa từ nơi xa truyền đến, tựa hồ như đang hướng về phía bọn Nguyệt luống cuống, cô vội vàng chạy như bay về hướng của Dịch Tuyên, không ngừng kêu gọi "Em mau lại đây! Dịch Tuyên!"Dịch Tuyên mắt điếc tai hướng mặt về phía chiếc xe lửa đang tiến tới, trên mặt treo nụ cười vui sướng quỷ dị, trong ánh mắt hắn là cuồng nhiệt cùng một tia đau thương dây dưa. Cậu nghiêng đầu nhìn liếc mắt nhìn Tân Nguyệt đang cố gắng chạy lại đây, khóe môi hơi hơi gợi giống như một chút cũng không thèm để ý tới xe lửa đang cách rất gần mình, thậm chí còn có điểm mong Nguyệt nhìn thấy nụ cười kia của cậu, trong nháy mắt cũng biết hắn muốn làm cắn răng chạy như điên, nhưng khoảng cách giữa bọn họ vĩnh viễn chỉ kém nhau một chút."Ô -" xe lửa càng ngày càng đèn chiếu đến Dịch Tuyên nheo nheo lại đôi giống như có điểm chờ không điểm Tân Nguyệt sắp bắt được cánh Dịch Tuyên, cậu bỗng nhiên giang hay cánh tay hướng phía xe lửa, bắt đầu chạy vội."Dịch Tuyên!""Ô - bí bo xình xịch xình xịch -"Xe lửa gào thét cùng Tân Nguyệt đi ngang qua nhau."Dịch Tuyên!" Tân Nguyệt còn chưa tỉnh hồn, vội vàng cúi đầu xem Dịch Tuyên dưới thân, đầu bả vai đột nhiên hơi Tuyên từ bên người cô bò lên, hung hăng mà đem cô ấn trên mặt đất đầy lớp đá cứng nhìn chằm chằm Tân Nguyệt mặt mày một mảnh tối tăm, "Chị muốn bồi tôi cùng chết sao?"Tân Nguyệt không biết nên hình dung đem hôm tối tăm ấy như thế nào, cô chỉ nhớ rõ ngày đó không có ánh trăng, gương mặt Dịch Tuyên tái nhợt trên đỉnh đầu cô, hai mắt đen nhánh mang theo hơi thở tử dùng sức ấn cô xuống, đá cộm bén nhọn đâm sau lưng khiến cô đau."Chị không cần phải bồi tôi chết, hiểu không?"Lúc câu nói lời này, trên mặt biểu tình gì đều không có, chỉ có tĩnh mịch cùng tái Nguyệt mỗi khi nhớ lại buổi tối ngày đó, cô đều sẽ có chút sợ hãi vì khoảng cách giữ cô và chiếc lửa kia ấy quá gần, sợ hãi cả tử khí tràn ngập trên người Dịch đó Dịch Tuyên mới 15 tại, cậu đã 18 điểm tất cả mọi người trong nhà vì kỳ thi đại học mà chạy nước rút, thì Dịch Tuyên ở quán bar D&M để chúc mừng cậu lên 18 Tân Nguyệt tìm được phòng cậu đặt,trong phòng không có những người khác, chỉ mình Dịch Tuyên cô độc ngồi trên sô pha cả người toàn mùi vốn dĩ đã tuấn mỹ còn thêm ánh đèn laser trên đỉnh đầu càng làm cho nhan sắc thêm phần quyến rũ, cậu thẳng tắp nhìn một điểm trong hư không, biểu tình chuyên chú mà nhiệt liệt."Dịch Tuyên."Tân Nguyệt kêu tên thấy thanh âm cô, Dịch Tuyên cứng đờ mà xoay chuyển cổ, cậu cong cong khoé môi nhìn Tân Nguyệt, đứng dậy lảo đảo đi về phía cô, "Nguyệt." Cậu đem Tân Nguyệt ôm chặt, chui đầu vào trong cổ Nguyệt cố hết sức đỡ Dịch Tuyên lên, "Mau đứng ngay ngắn lại đi." Cô cảm thấy Dịch Tuyên có chút uống quá nhiều, tuy rằng lúc nói chuyện điện thoại thì giọng cậu rất bình thường, nhưng biểu hiện lúc này lại chẳng bình tĩnh như mọi ra trong giọng nói của Tân Nguyệt có chút không vui, Dịch Tuyên đứng thẳng lại, cúi đầu ủy ủy khuất khuất mà nhìn Tân Nguyệt, hơi hơi nhếch miệng nói "Cúi đầu nhìn chị, cổ rất mệt."Tân Nguyệt ngẩn ngẩng đầu nhìn Dịch Tuyên đã trưởng thành thế này, nhất thời hoảng hốt liên tưởng đến cô gái của 3 năm trước, đứng trước đường ray sắt hét chói tai gọi thiếu niên tuấn cô rất nhanh lấy lại tinh thần, giả vờ tức giận, không nhẹ không nặng mà đem cánh tay Dịch Tuyên đánh một chút, "Chê chị lùn, thì chị đi đấy.""Không cần mà."Bỗng nhiên vị trí eo của Tân Nguyệt bị siết chặt, dưới chân giằng co sau một giây đã cách mặt đất, ngay sau đó mặt Dịch Tuyên liền xuất hiện trước mặt bị cậu một tay bế lên đi đến sấn khấu nhỏ bên cạnh, bởi vì dưới chân là bậc thang, bọn họ vừa lúc nhìn thẳng vào Tuyên còn không chịu buông eo cô ra, cậu dán vào gương mặt cô, bắt đầu làm nũng "Nguyệt, chị còn chưa chúc mừng sinh em đâu đó."Tân Nguyệt căn bản tâm đang cảnh giác, liền mềm xuống, "Xin lỗi, vốn dĩ muốn đến đây sớm một chút để bồi em...... Dịch Tuyên, sinh nhật vui vẻ.""Em rất vui vẻ." Dịch Tuyên nhẹ giọng bật cười, "Nguyệt, chị có biết không, chỉ cần chị nói vui vẻ, em liền rất vui vẻ."Không khí tại đây vì câu nói này, mà mang theo một chút ái muội mơ Nguyệt không được tự nhiên mà đẩy đẩy Dịch Tuyên, nhưng cậu lại đem cánh siết càng chặt."Dịch Tuyên...... Đau!"Dịch Tuyên cưỡng bách đem cằm Tân Nguyệt nâng lên cùng môi răng hắn dán càng thêm chặt chẽ, cảm giác được đầu lưỡi của hắn sắp thâm nhập vào, Tân Nguyệt quyết định khép miệng lại, không cho cái thứ kia tác oai tác Tuyên lại phát hiện ra ý định của cô, liền cắn nhẹ lên vành môi cô, sau đó buông tay."Dịch Tuyên!"Tân Nguyệt thật sự tức giận, ánh mắt tức giận hướng thẳng vào tên Dịch Tuyên xinh đẹp Tuyên lúc này tươi cười chẳng khác nào ác ma, cậu liếm liếm khóe môi, bên môi dường như còn lưu lại chút ánh bạc, quyến rũ mê người."Nguyệt, chị tặng chị cho em đi, em rất thích."
Ngày đó trong nhà xảy ra chuyện như vậy, trong lòng Tân Nguyệt đột nhiên có khúc Tuyên tuyệt đối không nên có tình cảm với cô, điều cô sợ nhất cuối cùng cũng nên làm thế nào mới có thể bóp chết vọng tưởng sai lầm này từ trong nôi đây?Dịch Tuyên đã không muốn dọn ra ngoài, cô sẽ tự mình dọn rằng cô không bao giờ ở lại trường, nhưng trong ký túc xá vẫn còn giường của Nguyệt dọn đến trường năm trôi qua, những sinh viên sống trong ký túc xá đều vội vàng đi thực tập, vội vàng tốt nghiệp. Tân Nguyệt đột nhiên xuất hiện cũng chẳng gây nên sự chú ý của thường, trên trường học Tân Nguyệt là một người rất lặng lẽ. Cô không có người bạn nào quá thân, luôn luôn độc lai độc vãng*, đối xử với mọi người vừa khách khí lại xa cách. Khoảng thời gian vừa mới khai giảng, có người suy đoán rằng cô bị bệnh, hoặc có chướng ngại tâm lý. Nhưng thời gian trôi qua, các bạn học dần nhận thấy, ngoại trừ chuyện Tân Nguyệt không thích kết giao với người khác ra, còn lại đều rất bình thường, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.* Đơn độc, một nhân xinh đẹp lạnh lùng, chính là ấn tượng đầu tiên của đám bạn cùng lớp dành cho Tân ký túc xá có sáu chiếc giường, ba người vì nguyên nhân thực tập mà không còn trọ ở đây nữa, chỉ còn lại hai người ở trường học. Ngày ấy Tân Nguyệt dọn vào, các bạn cùng phòng còn giúp Tân Nguyệt trải giường chiếu, múc nước, Tân Nguyệt rất cảm bao lâu nữa kì tốt nghiệp sẽ tới, Miêu Miểu tò mò hỏi cô vì sao lại muốn chuyển đến ký túc xá ngay lúc Nguyệt không giải thích, chỉ cười nhạt một cái, tiếp nhận bình nước sôi trong tay Miêu Miểu, nói với cô nàng "Tớ đi trước, cảm ơn cậu."Miêu Miểu có chút hậm hực, Chu Tư Nhiên bên cạnh lôi kéo tay cô nàng, bĩu môi ra hiệu cô đừng có mà hỏi tối, Tân Nguyệt đi ngủ thật sự rất ở trên giường đem tấm màn vây quanh giường của mình lại, chưa đến 8 giờ cô liền lên giường buông rèm, yên lặng, tựa như căn bản cô không hề tồn tại ở trong thế, Chu Tư Nhiên ở ký túc xá nhắn trên group WeChat bảo " Đại tiểu thư người ta ngủ sớm như vậy á? Tớ sợ còn không dám phát ra tiếng ấy."Miêu Miểu gửi lại hình tiểu oa nhi điên cuồng gật đầu, nói "Cô ấy đột nhiên chuyển đến trường học đã đủ kì quái lắm rồi, không nghĩ tới ngay cả thói quen sinh hoạt và nghỉ ngơi còn kì quái hơn, nhưng chuyện kì quái hơn chính là bộ dạng không nói lời nào của cô ấy thật sự... rất có khí thế nha~!"Chu Tư Nhiên tỏ vẻ tán đồng "Cũng không hẳn! May mà cô ấy không chuyển đến ký túc xá ngay từ đầu, nếu ngay từ đầu cô ấy đã chuyển đến kí túc xá, bốn năm qua chúng ta lại không bị nghẹn đến chết sao?"Miêu Miểu "Đúng đúng đúng! Tớ mãnh liệt đồng ý!""Các cậu đang nói về ai vậy?""Hu hu hu, hôm nay tớ đi thực tập bị ông chủ mắng, cần an ủi online chờ gấp!!!"Lúc này trong group lại xuất hiện hai thành viên khác, rất nhanh đề tài đã bị chuyển Nguyệt nằm trên giường, nghe hai cô nàng thay nhau gõ phím làm điện thoại liên tiếp vang lên chấn động, có thể tưởng tượng thấy Miêu Miểu và Chu Tư Nhiên tư bộ dạng trên giường bấm điện thoại nhiệt huyết ra cũng chính là nguyên nhân vì sao cô không muốn chuyển đến ký túc có thể ngăn tia sáng, nhưng làm sao cách được âm thanh. Bất kể một tiếng vang, dù rất nhỏ, của thanh âm đều sẽ tạo cho cô cảm giác mất lấy chiếc iPod đã chuẩn bị từ trước ra, mang lên tai, âm nhạc chầm chậm cất lên khiến mắt cô nhắm lại, trước mặt lại xuất hiện khuôn mặt Dịch kia biết cô đêm đến giấc ngủ không ngon, Dịch Tuyên liền tìm rất nhiều biện pháp giúp cô, Nút bịch tai đủ kiểu dáng chất đầy cả đầy cả ngăn kéo nhưng những thứ đó đối với Tân Nguyệt mà nói đều chẳng làm được gì, bệnh tình cô tại thời điểm nghiêm trọng nhất còn có thể bị đánh thức bởi chính tiếng tim mình thời gian đó Tân Nguyệt không chịu nổi muốn gục ngã, cô đến bệnh viện kê thuốc ngủ. Ban đầu cô ngoan ngoãn dựa theo lời đề nghị của bác sĩ mà dùng đúng liều lượng, nhưng chỉ tạo được tác dụng cực kỳ bé nhỏ. Cô thật sự không chịu nổi sự tra tấn của những buổi đêm dài dằng dặc, liền tự mình lén tăng lượng thuốc ấy đã là ngày thứ năm, Dịch Tuyên đối với ngày thứ hai tổ chức đại hội thể thao không có hứng thú, sau tiết tự học buổi tối cậu liền về nhà sớm. Do quên mang chìa khóa, đành phải đứng ở cổng gõ không ai đáp động Tân Nguyệt ở trong phòng vang lên, nhưng trước sau vẫn không có người ra mở Tuyên nhanh chóng nhận thức được điều gì đó không đúng, lại vừa vặn hàng xóm cách vách mở cửa lấy cơm hộp, cậu không hai lời liền một mạch chạy vào nhà người nọ, từ ban công nhà nọ trèo qua bên ngoài phòng Tân Nguyệt, đứng ở bên ngoài máy điều hòa, hắn dùng chính bàn tay của mình làm búa để đập vỡ cửa sổ đột nhập vào trên tủ đầu giường hơn phân nửa lọ thuốc ngủ trống không, Dịch Tuyên giống như điên, ôm Tân Nguyệt vào lòng xông ra mắn rằng cô không Nguyệt ở bệnh viện tỉnh dậy liền nhìn thấy Dịch Tuyên bên cạnh cô cả đen cậu phủ đầy tơ máu, trong tròng mắt đen hàm chứa ôn nhu tinh tế cùng khoan dung tha thứ làm Tân Nguyệt không tự chủ được đỏ cả vành mắt, cô giống như một đứa trẻ làm chuyện sai vậy, cúi đầu nói xin lỗi, đã làm em lo đó Dịch Tuyên thể hiện sự kiên nhẫn cùng nhu tình ít ỏi của bản thân, cậu đưa chiếc iPod mới mua cho cô, nhẹ nhàng đeo lên tai cô, bài hát《 ánh trăng khúc 》nhẹ nhàng lướt qua tai."Ngủ không được thì nghe nhạc một chút." Dịch Tuyên vuốt tóc hai bên tai cô, giọng nói trầm thấp tràn ngập ma lực "Đừng uống loại thuốc ấy nữa."Nhiều lúc Tân Nguyệt tự nghĩ, không biết thời điểm Dịch Tuyên thấy bộ dáng của cô nằm la lết ở trên sàn, biểu tình sẽ như thế nào? Cô từ nhỏ đã không có mẹ, sáu năm trước ba cũng qua đời, cô dường như đã quên mất cái cảm giác được quan tâm, bảo hộ, là tư vị ấm áp ra iPod cùng cùng bài nhạc《 ánh trăng khúc 》 đã bầu bạn, cùng cô vượt qua những đêm dài mất ngủ từ lúc nào cô cũng chẳng nhớ rõ, giống như việc cô chẳng nhớ rõ từ khi nào Dịch Tuyên lại trưởng thành nhớ rõ thời điểm dẫn cậu về, lúc đấy đầu cậu còn chưa cao hơn cô Tuyên, thích mình từ khi nào?Nếu đến lúc về nhà cậu lại phát hiện cô không còn ở đấy, sẽ thế nào đây?Một đêm không sáng Tân Nguyệt dậy từ rất sớm, rón rén ra khỏi phòng ngủ, cô dự định lúc mặt trời còn chưa kịp ló dạng hoàn toàn, tranh thủ đi chạy thể dục của trường học rất lớn, một vòng khoảng 1000 mét. Tân Nguyệt là một người chạy chậm, chạy một vòng thế nhưng lại tốn mất 15 vừa bắt đầu vòng thứ hai, bên cạnh cô xuất hiện người thứ Nguyệt, lâu rồi không gặp cậu ở trường học đó!Lớp trưởng, Vương An rồi Tân Nguyệt không ra ngoài tập luyện nên nhiệt độ cơ thể và nhiệt độ của sân thể dục còn chưa kịp thích ứng với nhau, cô tận lực mím môi khống chế hô hấp bản thân, hoàn toàn không rảnh cùng hắn trò chuyện, thế là chỉ nghiêng đầu cười nhẹ với hắn một da Tân Nguyệt quả thật rất trắng, lúc này bởi vì vận động mà trên mặt nổi lên hai luồng đỏ ửng mạnh khỏe, mềm mại đáng tim Vương An Đông không bình thường đập nhanh hai trước lớp có tổ chức họp lớp nhưng cậu không tới, là do thực tập bận lắm à?Tân Nguyệt vẫn không mở miệng, lắc lắc đầu xem như đã trả lời."Cậu thường xuyên chạy bộ ở chỗ này sao? Nếu không về sau chúng mình hẹn nhau chạy chung nha? Đúng rồi, chắc cậu chưa từng thử đồ ăn sáng ở nhà ăn trường ta đúng không? Thật đúng lúc, chờ lát nữa chạy bộ xong chúng ta đi ăn cùng... Này, sao lại dừng lại vậy?"Tân Nguyệt hơi khom lưng vịn đầu gối, giọng nói có chút khó thở "Lớp trưởng, tớ không thường xuyên vận động, việc bị phân tâm sẽ làm tớ cảm thấy rất mệt. Cậu có thể đừng nói chuyện với tớ được không?"Cô ăn mặc bộ đồng phục mùa đông màu trắng, lộ ra chiếc cổ cùng xương quai xanh trắng bạch có chút lóa mắt. Tầm mắt Vương An Đông không tự giác được dừng trên vòng một đang phập phồng của cô, biểu tình ngơ ngác "Được rồi, tớ đã biết.""Cảm ơn." - Tân Nguyệt điều chỉnh lại hô hấp, một lần nữa cất An Đông nuốt ngụm nước bọt, đuổi theo xong vòng thứ hai, Tân Nguyệt cảm thấy chính mình đã tới cực hạn rồi, cô đi chậm lại được nửa vòng, đi cho đến khi hô hấp bình ổn lại thì Vương An Đông lại dính tới."Xong rồi sao? Tớ mời cậu bữa sáng nhé." Vương An Đông vẫn luôn nhìn cô, vừa thấy cô ngừng lại, hắn ta liền chớp cơ hội chạy ta tới gần mang theo một thân nhiệt độ nóng bức cùng với mồ hôi, Tân Nguyệt theo bản năng mà nhích xa ta, cô không giỏi chịu nóng."Không cần, tớ không ăn sáng."" Hả? À, không sao đâu. Vậy tớ đưa cậu về ký túc xá ha!" Lời nói vừa phát ra Vương An Đông lại ảo não vỗ đầu mình, cười ngượng ngùng nói "Thật xin lỗi nha, tớ quên mất cậu không dọn đến ký túc xá trường."Tân Nguyệt không nói chuyện, gật đầu chào hỏi qua loa, sau đó liền đi ra khỏi sân thể khi còn là sinh viên năm nhất nhập học, mới bước vào trường thì Vương An Đông đã bắt đầu chú ý đến Tân Nguyệt. Nhưng cô ấy không dọn đến trường, mỗi ngày tan học đều mất tăm hơi, cũng không gặp gỡ bất kì ai, hơn nữa luôn thích độc lai độc vãng*, hắn muốn tìm người hiểu rõ sở thích của cô một chút cũng đều không có cách nào. Đã bốn năm trôi qua, những lần nói chuyện giữa hai người còn chưa thể đếm hết mười đầu ngón tay.*Cô độc, một ta đã nghĩ bản thân không còn cơ hội nữa, không ngờ đến khi chuẩn bị tốt nghiệp thì cơ hội lại theo bóng lưng thanh lệ của Tân Nguyệt, do dự nửa giây, Vương An Đông liền đi theo tới đi lui, Vương An Đông bỗng nhiên phát hiện đây là đường đi đến ký túc xá nữ mà, hắn lập tức kinh ngạc tiến lên hỏi cô "Cậu ở kí túc xá của trường rồi à?"Tân Nguyệt biết có người đi theo mình, cô bước nhanh ra đường trước khi hắn ta xuất hiện. Nghiêng mắt nhìn thấy Vương An Đông, ánh mắt cảnh giác của cô thả lỏng một ít, giọng nói nhàn nhạt đáp "Ừ, mới vừa chuyển đến."Biết tin này, Vương An Đông tâm trạng bắt đầu trở nên hưng phấn. Tuy rằng Tân Nguyệt ít nói như thế, nhưng ưu điểm của hắn chính là tìm kiếm đề tài để trò chuyện. Dọc theo đường đi, hắn ta ở bên người Tân Nguyệt ríu rít không ngừng, cơ bản hắn nói năm câu, Tân Nguyệt trả lời một câu, không hề gây tẻ Nguyệt rất bội phục khả năng bắt chuyện của người này. Mắt thấy kí túc xá gần ngay trước mắt, cô thật sự chịu không nổi những câu lải nhải của hắn nữa, vì thế dừng bước chân lại, quay đầu nói với hắn "Phía trước là ký túc xá nữ sinh rồi, còn ký túc xá nam thì ở đây rẽ phải.""Ấy, tớ..." Vương An Đông gãi đầu, muốn tìm cớ để ở với cô thêm chút, hắn còn chưa xin được WeChat mà. Nhưng ngẩng đầu lên lại thấy biểu cảm kỳ quái của Tân Nguyệt nhìn phía sau lưng hắn, hắn không khỏi theo mắt cô quay đầu lại "Sao vậy?"Nhìn theo hướng mắt Tân Nguyệt, Vương An Đông thấy một chàng trai trẻ đứng bên kia phố Z vào tháng năm vốn đã rất nóng, tên thiếu niên kia còn ăn mặc một cây đen hút nhiệt, lạ đời. Nhưng khi đối diện với cặp mắt đen nhánh, hắn ta chỉ cảm thấy toàn thân chợt lạnh đi vài lưng ký túc xá nữ ký là một hoa viên nhỏ, Tân Nguyệt cùng Dịch Tuyên đứng đối diện nhanh đã đến 9 giờ, mặt trời bị tầng mây dày che mất, sắc trời u ám như muốn Tuyên khắc chế cơn tức giận đang cuồn cuộn trong thân thể, hắn thẳng tắp nhìn chăm chú vào Tân Nguyệt "Cùng tôi trở về.""Em hãy lo cho kì thi sắp tới đi." Tân Nguyệt biểu tình đạm bạc "Trong khoảng thời gian này em hãy ở trong nhà, chờ thi đại học xong tính sau. Chị đã để lại tiền cho em, chú ý ăn uống một chút...""Tôi nói," - Dịch Tuyên trực tiếp đánh gãy lời cô, tiến lên nắm lấy cổ tay Tân Nguyệt, ngang ngược kéo cô về phía trước. Hắn cúi đầu nhìn xuống Tân Nguyệt, khuôn mặt bình tĩnh bên cạnh khiến hắn sắp bùng nổ tới nơi rồi "Tôi muốn chị cùng tôi trở về!""Em mau buông chị ra - " Tân Nguyệt bị đau mà nhíu mày lại "Dịch Tuyên, em làm chị đau!"Nghe thấy cô kêu đau, trong mắt Dịch Tuyên một thoáng chợt buông lỏng "Tôi cũng đau lắm. Chị biết không?"Trông thấy thần thái bi thương của hắn, Tân Nguyệt khẽ giật mình, không khỏi đem ngữ điệu làm mềm xuống "Dịch Tuyên, chị cảm thấy chúng ta nên cho nhau một khoảng thời gian để bình tĩnh chút. Chờ em nghĩ thông suốt rồi, chị sẽ trở về, được không?"Dịch Tuyên hỏi lại "Chị muốn tôi nghĩ thông suốt cái gì?""Nghĩ thông suốt chuyện em đối với chị... Dịch Tuyên, như vậy là không đúng.""Tôi không nghĩ tôi không thông suốt ở chỗ nào. Tân Nguyệt, người nên nghĩ thông suốt là chị!" Dịch Tuyên đổi tư thế thành ôm eo cô, vòng eo mảnh khảnh dán sát cánh tay cậu làm tâm hắn cũng trở nên mềm Nguyệt nào biết, cậu đã mơ tưởng thời điểm ôm nàng như thế này rất nhiều lần rồi."Chị không em đang nói cái gì!" Tân Nguyệt ở hắn trong lòng ngực cậu giãy giụa, ngữ khí chắc chắn ấy làm cô hoảng hốt, "Em mau thả chị ra! A..."Dịch Tuyên cúi đầu hôn lên khóe mắt cô, giọng nói ôn nhu làm đáy lòng Tân Nguyệt trào ra một dòng nhiệt nóng."Tân Nguyệt, tôi không tin chị đối với tôi không có một chút động tâm."***Tui nói trước nha truyện này không ngọt lắm đâu, nhưng đọc rất lôi cuốn.
cố chấp không muốn rời xa