có nên đi tu không

Nếu uống vào buổi tối hãy cho thêm một ít mật ong nhưng lưu ý không nên uống quá nhiều hoặc quá muộn. Uống nước chanh trước khi ngủ vào buổi tối có tác dụng bổ sung thành phần nước bị mất đi trong lúc ngủ, sáng thức dậy sẽ cảm thấy da căng mịn hơn. *Theo Sina. Xem Chính vì thế, cổ nhân mới có câu “khoe khoang 3 điều, tài vận đi xuống”. Có 3 thứ tuyệt đối không nên khoe khoang, tránh tài phú sau này bị cản trở. Thứ nhất là tiền bạc: Dù giàu có đến mấy cũng không nên khoe Nếu có ai hỏi sư đi tu có khổ không thì sư sẽ trả lời là có, đi tu khổ lắm chớ, vì đi tu thức sự là dành cả cuộc đời này để chuyển hóa phiền não, phụng sự nhân sinh, sáng cho người thêm niềm vui, chiều giúp người bớt khổ, chớ có […] Quy định bắt buộc đối với người muốn đi tu. Đi tu không phải để trốn chạy cuộc đời thực của mình, để đi tìm hạnh phúc ảo tưởng nào đó mà là tự mình tu hành giải thoát và trợ giúp người khác giải thoát, và lấy việc tự cứu mình cứu người đồng được contoh undangan misa arwah 40 hari katolik. Trang chủ / Những Người Đã Lập Gia Đình Có Thể Đi Tu Được Không? Lập Gia Đình Có Thể Đi Tu Được Không? – Gần đây nghe nói có những Dòng tu được lập cho người đã kết hôn. Đó là tin thực hay tin bịa? Trước khi trả lời câu hỏi về tính xác thực của tin đồn Dòng tu lập cho người đã kết bạn, thiết tưởng nên nhớ lại câu ví ở Việt Nam “thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa”. Nếu tôi không lầm thì câu ví đó muốn nói rằng tu ở gia đình còn khó hơn là tu ở chùa. Hậu nhiên, nếu muốn lập công đức thì tu ở nhà đủ rồi, cần gì phải tính chuyện vào chùa mới tu được. Lắm khi nghĩ tới cảnh đêm đêm nghe bọn tí khóc oe oe, tôi cũng thấy rằng quả là tu ở nhà khó hơn tu ở chùa thật! Tuy nhiên, xin tạm gác chuyện công phúc ra một bên, để bàn về chuyện người có gia đình mà xin đi tu. Vấn đề cần được xét dưới nhiều khía cạnh. Chúng ta cần phải xác định rõ ràng ý nghĩa của đời tu trì dành cho người đã có hôn thú, cũng như những giới hạn mà giáo luật hiện hành đặt ra. Kế đó chúng ta sẽ xét tới những thử nghiệm còn thăm dò. Trước tiên chúng ta hãy xem những giới hạn của giáo luật hiện hành. Một điều có lẽ hiếm ở Việt Nam nhưng đã được giáo luật chấp nhận là những người góa đi tu. Phải nhận rằng có nhiều trường hợp của các ông góa vợ đi tu hơn là trường hợp của các bà goá chồng. Thêm vào đó chúng ta có thể hiểu việc đi tu vừa theo nghĩa là làm tu sĩ vừa theo nghĩa là làm linh mục. Và tôi đã thấy trường hợp người con linh mục đồng tế với bố vào ngày ông cụ chịu chức! Một hoàn cảnh khác là các người có gia đình xin gia nhập Dòng Ba. Dĩ nhiên đây là hiểu việc đi tu theo nghĩa rộng, khi mà người chồng hoặc người vợ hoặc cả hai vợ chồng hứa tuyên giữ kỷ luật Dòng Ba thí dụ Dòng Ba Đaminh, Phanxicô, Carmêlô. Đôi khi họ cũng được lãnh tu phục nhất là các bà, nhưng điều này không có nghĩa là họ trở thành tu sĩ. Hội Dòng Ba cũng tương tự như những hội đoàn tông đồ giáo dân khác nhằm mục đích giúp cho các giáo dân sống ơn gọi thánh thiện hoặc tham gia vào sinh hoạt tông đồ, chứ không phải là tu hội. Đó là hai hình thức cổ truyền theo giáo luật mà ta có thể nói tới chuyện đi tu của những người đã lập gia đình, tức là hoặc vì người bạn đã qua đời hay chỉ là hình thức Dòng Ba. Lập Gia Đình Có Thể Đi Tu Được Không? – Thế còn bây giờ người ta muốn tiến tới đâu nữa? Người ta muốn tiến tới chỗ là những người tuy đã lập gia đình và người bạn mình còn sống, có thể được tận hiến theo nghĩa chặt chứ không phải chỉ như hội viên Dòng Ba. Như vậy là họ muốn bắt cá hai tay, vừa muốn đi tu vừa muốn có gia đình. Tại sao không chọn lựa dứt khoát một đường cho xong mà lại muốn đứng chân trong chân ngoài như vậy? Thiết tưởng chúng ta đừng vội phán đoán trước khi tìm hiểu tất cả những lý do và động lực của hình thức tu trì dành cho những người đã lập gia đình. Dĩ nhiên, không thể nào chấp nhận cho các tu sĩ đã khấn hứa khiết tịnh trọn đời và sau đó lại còn muốn kết hôn. Đây quả đúng là muốn bắt cá hai tay nếu người tu sĩ nào cảm thấy không có khả năng sống lời cam kết độc thân thì họ sẽ xin tháo lời khấn để đi kết bạn, chứ không thể vừa mang danh là tu sĩ mà lại vừa là người có gia đình. Tuy nhiên, vấn đề được đặt ra cho những người đã lập gia đình mà muốn sống theo những yêu sách triệt để của Phúc âm. Vấn đề được gợi lên với một cái nhìn mới về giá trị hôn nhân. Trước đây, người ta cho rằng việc nên thánh được dành cho các tu sĩ, những người được ơn kêu gọi dâng mình cho Chúa. Còn những người tầm thường, không thể giữ mình khiết tịnh được thì đành an phận đi kết bạn sinh con đẻ cái. Với một quan niệm như vậy, các đôi vợ chồng khỏi cần phải nghĩ đến chuyện nên thánh làm gì. Họ ráng sao giữ trọn mười điều răn để rỗi linh hồn là đủ rồi. Thế nhưng công đồng Vaticanô II đã sửa đổi não trạng đó. Tất cả các tín hữu đều được kêu gọi nên thánh, bất kỳ là người độc thân hay đã lập gia đình. Hậu nhiên các tín hữu không nên dừng lại ở mức độ tầm thường lo tránh tội trọng kẻo sa hỏa ngục, nhưng cần cố gắng tiến tới đức ái trọn hảo nữa. Như vậy là công đồng khuyến khích các người có đôi bạn hãy đi tu, có phải không? Không phải như vậy. Công đồng không có ý định bảo rằng nếu các tín hữu muốn nên trọn lành thì phải từ bỏ vợ con để đi tu! Việc nên thánh hệ tại thực hành đức ái, đặc biệt qua việc sống các mối phúc thật. Mặt khác, không thể chối cãi được rằng trải qua dòng lịch sử, sự thánh thiện Kitô giáo gắn liền với việc tuân giữ ba lời khuyên Phúc âm khiết tịnh, khó nghèo và vâng lời. Từ đó chúng ta có thể hiểu được lý do vì sao có chuyện những người đã kết bạn mà còn muốn đi tu. Dĩ nhiên là họ không chủ ý bỏ bê chuyện gia đình để rút lui vào tu viện kín cổng cao tường, nhưng họ muốn tìm cách để sống các mối Phúc thật cách riêng 3 lời khuyên Phúc âm trong bậc hôn nhân. Lập Gia Đình Có Thể Đi Tu Được Không? – Nhưng đó mới là dự án hay là đã có được áp dụng? Đã có vài thí nghiệm rồi. Những cuộc thí nghiệm này cũng có đà tiến triển của nó. Những bước đầu tiên đã có vào thập niên 50, kể từ khi các Tu hội đời được Toà thánh châu phê. Như chị đã biết, các hội viên Tu hội đời sống lăn lộn giữa đời chứ không rút lui vào tu viện; họ làm nghề nghiệp như bao nhiêu người khác, chứ không có những cơ sở chung. Vài Tu hội đời đã dự trù hai loại hội viên những hội viên theo nghĩa chặt, phải tuyên hứa giữ khiết tịnh, khó nghèo và vâng lời; những hội viên theo nghĩa rộng thì bao gồm cả những người đã lập gia đình, lúc đầu thì được thâu nhận từng người một, về sau thì cả đôi đều xin được kết nạp. Sang bước thứ hai, các Tu hội đời ước ao cho những người đã kết bạn cũng được kết nạp như phần tử chính danh, với đầy đủ các nghĩa vụ và bổn phận. Bộ Tu sĩ đã phải can thiệp vào năm 1975, không chấp nhận giải pháp này. Bộ giáo luật ban hành năm 1983 cũng duy trì lập trường đó ở $1, số 3. Thấy rằng lối này bị cụt, người ta xoay qua lối khác. Mời đọc thêm Một vài Dòng tu đứng ra lập cộng đoàn trong đó có ba nhóm các người độc thân nam và nữ, các người có đôi bạn cùng với con cái của họ. Dần dần, người ta tiến thêm một bước nữa là chỉ lập những cộng đoàn dành riêng cho những đôi vợ chồng dù có con hay không. Dĩ nhiên ta có thể hình dung được rằng cách tổ chức những cộng đoàn như vậy không có tính cách chặt chẽ như là các tu viện. Dù sao thì những hình thức cộng đoàn này còn đang trong giai đoạn thử nghiệm, và thường chỉ gồm trên dưới chừng 10 cặp hôn nhân. Liệu trong tương lai các cộng đoàn này sẽ có cơ hội bành trướng hay không? Tôi không phải là tiên tri nên không dám dự đoán tương lai. Chỉ xin ghi nhận những vấn nạn mà các nhà thần học và giáo luật đang tranh luận. Vấn nạn quan trọng nhất không phải là bắt cá hai tay vừa muốn lập gia đình lại còn muốn đi tu. Nhưng vấn nạn quan trọng nhất là ý nghĩa của lời khấn khiết tịnh. Xưa nay, học thuyết cũng như quan niệm bình dân đặt sự độc thân như là yếu tố căn bản của lời khấn khiết tịnh tu trì. Thế thì làm sao áp dụng cho những người đã kết bạn và tiếp tục duy trì đời hôn nhân? Để giải quyết vấn nạn này, người ta đưa ra hai giả thuyết thế này 1 Sự độc thân không phải là cốt yếu của lời khuyên khiết tịnh có thứ khiết tịnh trong bậc độc thân cũng như có thứ khiết tịnh trong bậc vợ chồng. 2 Khi khấn khó nghèo, tu sĩ dâng cho Chúa khả năng chiếm hữu và sử dụng tài sản, nhưng điều này không có nghĩa là họ sẽ không bao giờ đụng tới tài sản. Họ vẫn có thể và cần phải sử dụng tài sản, tuy rằng không phải như là tư hữu của mình nữa nhưng như là của Chúa. Một cách tương tự như vậy, những người đã có đôi bạn có thể khấn khiết tịnh với Chúa, nghĩa là dâng hiến người bạn trăm năm cho Chúa, và rồi sau đó lại lãnh nhận không phải như là người yêu độc hữu của mình nữa, song như là món quà của Chúa, được ban như người bạn đường của mình. Những ý kiến đó có được Giáo hội chấp nhận không? Chắc chắn là nhà chức trách của Giáo hội vui mừng vì thấy có những đôi hôn nhân muốn dấn thân trên đường trọn lành và trên đường phụng sự Nước Chúa. Nhưng cho đến nay, Giáo hội không xếp họ vào hàng ngũ tận hiến. Lập trường của Giáo hội được bày tỏ trong tông thư của đức Gioan Phaolô II về đời sống tận hiến, ở số 62. Đức Thánh Cha cũng nhắc cho các đôi vợ chồng nhớ là bí tích hôn nhân cũng là một hình thức thánh hiến, do đó không nên trà trộn với sự thánh hiến qua việc tuân giữ sự khiết tịnh độc thân. Lm. Giuse Phan Tấn Thành, OP – Đa Minh Việt Nam Nguồn Báo công giáo Mời đọc thêm Con xin được hỏi Con đang là sinh viên, sắp ra trường. Con đã yêu đơn phương một người con gái. Sau nhiều ngày suy nghĩ con đã viết thư cho cô ấy để bày tỏ tình cảm của mình. Nhưng cô ấy nói rằng cô ta đã yêu một người và không thể yêu người khác được. Sau khi nhận được bức thư ấy, con không hờn giận, không khổ đau nhiều. Con đã hứa với cô ấy là sẽ trở thành bạn thân với nhau. Nhưng con vẫn hy vọng sau này cô ấy sẽ suy nghĩ lại Con nghe người ta nói cô ta đã chia tay với người yêu cũ. Con và cô ấy học cùng lớp nên chúng con thường xuyên gặp nhau. Cô ấy rất thường đến nhà con để hỏi bài. Cứ mỗi lần gặp là tình cảm kia lại trỗi dậy, có lúc con ước rằng sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa. Và cứ như vậy tình trạng học tập của con ngày càng sa đã đọc rất nhiều sách về tình yêu thương, con được đọc sách của Sư Ông và bắt đầu tìm hiểu về Phật Giáo và thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Nhưng đọc những cuốn sách ấy chưa đủ để con đối mặt với thứ tình cảm đang tồn tại trong con. Con không biết có nên vứt bỏ tình cảm trai gái để đi tu theo Phật hay không? Con phải làm cách nào để thoát ra khỏi tình trạng này. Con rất muốn đọc Kinh và sách Phật nhưng không biết nên đọc những cuốn nào trước. Kính xin quý thầy, quý sư cô chỉ dẫn cho cô Lĩnh Nghiêm xin chia sẻBạn thân mến!Qua những dòng tâm sự gởi đến BBT, tôi thấy bạn có một tấm lòng thật đôn hậu, trái tim của bạn rất nhân ái, bao dung. Tuy bị khước từ tình cảm nhưng bạn đã cư xử rất mực thước với người mình yêu mà không oán trách, giận hờn, … Trái lại bạn đã hết lòng giúp đỡ khi cô ấy cần đến mà không tránh né, trốn chạy mặc dù điều này làm khơi dậy nỗi đau trong lòng bạn. Tôi cảm thông với tình cảnh của bạn và xin được chia sẽ đôi điều, mong rằng bạn sẽ tìm được hướng giải quyết có tình có lý nhất trong vấn đề tình cảm và nhận diện rõ được lý tưởng đích thực của chính có nói rằng, lúc này trong tâm bạn đang mang nhiều nỗi bất an, day dứt. Một mặt bạn muốn quên cô ấy để trở về với những tháng ngày bình an, vô tư trước đây của mình mà tập trung vào việc học hành. Mặt khác, bạn vẫn cố hy vọng rằng biết đâu cô ấy sẽ nghĩ lại, sẽ cho bạn một cơ hội. Chính điều này đã tạo nên sự giằng xé nội tâm khiến bạn mất hết năng lượng, bạn cảm thấy mệt mỏi và không học hành gì được. Thật tội hết, bạn không cần phải cố gắng quên cô ấy, cũng không nên cố hy vọng. Đừng có cố cái gì hết. Chính vì cố níu giữ hay cố xua đuổi đã khiến bạn bị căng thẳng. Cứ để cho mọi việc diễn ra một cách tự nhiên. Bạn chỉ cần theo dõi hơi thở và nhận biết rõ ràng những gì đang diễn ra trong tâm mình thôi. Tức là khi tâm bạn khởi lên niềm hy vọng thì bạn nhớ duy trì hơi thở và biết là trong tâm mình đang mang một niềm hy vọng. Khi bạn cố quên cô ấy thì bạn cứ nắm lấy hơi thở và biết là mình đang cố quên cô ấy. Cái “biết” đó chính là năng lượng chánh niệm. Năng lượng chánh niệm này có tác dụng ôm lấy cảm xúc đang diễn ra trong bạn, cảm xúc ấy có thể là nhớ, là buồn, là căng thẳng, giận hờn, bực bội, thất vọng…Và năng lượng chánh niệm sẽ làm yếu dần những cảm xúc tiêu cực ấy, giữ cho tâm của bạn không bị nhấn chìm trong vũng lầy vọng đó bạn làm thanh tịnh tâm mình bằng cách tìm đọc những cuấn sách có nội dung trong sáng, hướng thượng. Nếu bạn đã có cảm tình với đạo Bụt và với tác giả là Thầy của chúng tôi, thì tôi xin mạn phép giới thiệu với bạn một vài cuấn sách rất phù hợp với những người mới tìm hiểu đạo Bụt như “Đường xưa mây trắng”, “An lạc từng bước chân”, “Chỉ nam thiền tập cho người trẻ”, “Tuổi trẻ tình yêu và lý tưởng”, “Ước hẹn với sự sống”, “Thương yêu theo phương pháp Bụt dạy”… Những cuấn sách đó sẽ giúp bạn tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn. Khi năng lượng bình an tăng tiến thì bạn sẽ bình tĩnh và sáng suốt hơn. Tình cảm trong bạn vẫn còn đó nhưng đồng thời sự vững vàng cũng hiện diện song hành để bạn không bị rơi vào sự căng phải bạn nghĩ rằng nếu có được tình yêu của cô ấy thì bạn sẽ hạnh phúc không? Điều này tôi không dám chắc đâu nhé. Vì hễ có ràng buộc là có hệ lụy. Cho nên, biết bao người mới yêu nhau được vài tháng đã vội vã chia tay, lấy nhau được vài năm đã nhanh chóng ly dị. Giả sử bây giờ cô ấy nhận lời yêu bạn thì bạn lại khổ sở vì rất nhiều chuyện khác Bạn sẽ lo lắng mỗi khi cô ấy gặp chuyện buồn, sẽ bất an khi cô ấy hờn giận, sẽ phiền lòng vì ghen tuông mỗi lần thấy cô ấy cười rất tươi hay trò chuyện một cách cởi mở với một người khác giới nào đó dù rằng trong tâm cô ấy hoàn toàn trong sáng. Bạn sẽ không thể chịu đựng nổi nếu cô ấy vô tình nhắc tới người yêu cũ của mình hay lấy người ấy ra để so sánh với bạn. Và bạn cũng dễ hờn trách cô ấy. Bởi vì trong tình yêu nam nữ, người ta có cái ảo tưởng rằng người ta là chủ sở hữu người mình yêu nên người ta nắm giữ chặt quá đôi khi làm cho người kia ngạt thở và chính người ta cũng sẽ bị ngộ độc bởi những tư tưởng ích kỷ, hay bởi những cái thấy sai lệch của chính rất nhiều người từng thất điên bát đảo trong tình yêu, bởi vì họ đã không biết cách thể hiện cũng như đón nhận tình yêu. Tình yêu- bản chất của nó không phải là xấu. Nếu biết cách yêu cho đúng thì tình yêu sẽ giúp cho đời sống của hai người thăng hoa. Yêu đúng có nghĩa là tình yêu đó phải chứa đựng bốn yếu tố Từ, Bi, Hỷ, Từ là ban tặng niềm vui, sự có mặt của mình cho người ấy phải là sự tươi mát, ngọt ngào mà không phải là những giận hờn, trách móc. Giữa hai người yêu nhau luôn có những dằn dỗi, hơn giận, nhưng đừng có để cho những tự ái, những ích kỷ, hẹp hòi xây nên địa ngục cho nhau. Ban tặng niềm vui cũng có nghĩa là phải hiểu được ước mơ, hoài bão của người ấy để sẻ chia, khích lệ2. Bi là làm vơi nỗi khổ. Phải thấy được những khó khăn của người ấy để có thể cảm thông, giúp đỡ. Mà muốn giúp người khác thì mình phải có đủ nội lực, đủ bình an, nếu không thì chính mình cũng sẽ bị khó khăn của người kia nhấn chìm. Và cả hai cùng kéo nhau vào ngõ cụt3. Hỷ là chấp nhận và bao dung những vụng về, khiếm khuyết của người yêu. Nếu người ấy có những thói quen không tốt thì mình nên tìm cách nhẹ nhàng khuyên nhủ mà không ép uổng người ấy phải thay đổi theo ý muốn của mình. Bởi vì chính mình cũng có những yếu kém cần được người ấy chấp nhận, nâng đỡ4. Xả là tạo không gian cho nhau. Tình yêu không phải là tất cả, tình yêu chỉ là một phần của cuộc sống thôi. Ngoài tình yêu ra chúng ta còn có gia đình, bạn bè, sự nghiệp, sở thích cá nhân, hoạt động xã hội. Chúng ta phải cân bằng, đừng coi trọng tình yêu quá mức. Có những người họ chỉ biết chú trọng tới tình yêu thôi, nên khi mất đi tình yêu thì họ chới với, tuyệt vọngThực tập từ bi hỷ xả trong tình yêu thì phải là sự thực tập từ cả hai phía, nếu một bên cứ cho và một bên chỉ biết nhận thôi thì sự mất cân bằng ấy không sớm thì muộn sẽ gây ra đổ nhiên, dù cho tình yêu nam nữ có đẹp đến mấy, người kia có tuyệt vời đến nhường nào, thì nó vẫn làm mình mất tự do, bị ràng buộc. Vì hạnh phúc hay khổ đau của mình bị phụ thuộc vào người kia. Tôi xin đưa ra một ví dụ nhỏ. Đó là tình mẫu tử. Khi một người mẹ yêu đứa con nhỏ của mình, thì tình cảm ấy rất thiêng liêng, cao thượng. Thế nhưng thứ tình đó chứa rất nhiều hệ lụy và người mẹ vẫn bị lên xuống. Người mẹ rất hạnh phúc khi con khoẻ mạnh vui cười nhưng sẽ sợ hãi, lo lắng mất ăn, mất ngủ khi con bị bệnh. Sẽ nhớ con phát điên lên mỗi khi phải xa nó. Sẽ đau khổ tột cùng nếu vô thường ập tới và đứa con vĩnh viễn lìa xa. Bởi vì tình yêu đó là tình yêu dính mắc. Thương yêu kiểu đó thì càng thương yêu càng khổ đau. Vì hạnh phúc của mình bị cột chặt vào người khác. Có một thứ tình thương mà không có dấu vết của khổ đau. Ai mà có tình thương đó trong trái tim thì rất hạnh phúc. Càng thương càng hạnh phúc, mà niềm hạnh phúc ấy còn lớn hơn cả niềm hạnh phúc do tình yêu nam nữ hay tình mẫu tử đem lại. Đó là tình thương vô lượng, tình thương mà có trí tuệ ở trong. Nói ngắn gọn đó là lòng từ bi. Tôi chia sẻ với bạn điều này vì bạn có thổ lộ rằng bạn cũng có ý muốn đi tu. Đức Bụt dạy, nếu đi xuất gia thì sẽ có mười lăm ưu đểm sau1. không có cơ hội làm việc xấu ví dụ buôn lậu, tham nhũng, làm hàng giả, trộm cướp… 2. Có nhiều cơ hội học hỏi đạo lý và thời gian thiền tập 3. Không vất vả làm việc và say đắm theo đời sống vật chất 4. Không khởi niệm tranh chấp với đời 5. không vương vấn tình cảm nhỏ hẹp 6. Được đi trên con đường đạo pháp nên tâm từ bi ngày càng lớn rộng 7. chuyển hoá được những nghiệp xấu đã từng gây ra trong nhiều đời, nhiều kiếp 8. Chấm dứt được hận thù và ân oán đối chéo nhau 9. Sống đời sống thanh bạch, tao nhã, an vui và thảnh thơi 10. Trí tuệ được vun bồi và phát triển nhanh chóng 11. Tâm từ bi rộng mở 12. Sống vì lợi ích tất cả 13. Sớm lìa xa mọi khổ đau 14. Thoát khỏi sáu nẻo luân hồi 15. Chóng thành tựu sự nghiệp trí là những lợi ích khi đi xuất gia. Tuy nhiên, việc xuất gia là một việc lớn bạn phải tìm hiểu cho thấu đáo. Bạn phải tự hỏi mình rằng tại sao bạn lại muốn đi xuất gia? Có phải vì bạn muốn vất bỏ thứ tình cảm nhỏ hẹp, vấn vấn vương vương đầy hệ lụy để đi theo lý tưởng tình thương rộng lớn, muốn cởi bỏ những sợi dây trói buộc của thói ích kỷ, tham lam, tranh giành để làm lớn lên lòng vị tha, tâm từ ái. Muốn xa lìa những lo toan tầm thường để có nhiều thời gian quan tâm giúp đỡ những người xung quanh hay là trong chuyện tình cảm hiện tại đang làm bạn bất an và bạn chợt khởi tâm đi xuất gia một cách nhất thời? Hãy dành thời gian học hỏi đạo Bụt cho sâu sắc, đừng có hấp tấp, vội vàng. Chỉ khi nào bạn thấy rõ rằng chính những mối dàng buộc đã cột chặt người ta lại, khiến người ta mất tự do. Và nếu may mắn có được sợi dây trói êm ái thì cũng vẫn là bị trói. Chỉ khi nào bạn khao khát thoát khỏi sự ràng buộc để được thảnh thơi dùng toàn bộ thời gian của mình phục vụ chúng sinh. Khi ấy thì dù có giữ bạn lại bạn vẫn quyết chí xuất gia. Dù cho cha mẹ, người yêu, anh em bạn bè ngăn cản, sự nghiệp níu bước cũng không làm tâm bạn thối chuyển. Khi ấy, tất cả mọi thứ cộng lại cũng không thể giữ được bạn. Chừng ấy bạn mới có thể xuất gia được, và xuất gia với tinh thần đó thì sự nghiệp tu hành mới đi bạn sớm tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn, có cái nhìn chín chắn về lý tưởng của cuộc đời mình. Ngày đăng 07/02/2018, 2323 1. Bạn sẽ trở nên “nghiện” thinh lặng với Chúa Khi đi tu, bạn sẽ có kinh nghiệm ngồi trước Chúa trong thinh lặng để cầu nguyện, để tâm sự với Ngài. Ban đầu có thể bạn chưa quen, nhưng dần dần, bạn sẽ thấy đó là khoảng thời gian rất tuyệt vời. Một mình bạn với Chúa, bạn sẽ thấy có một sự bình an sâu thẳm bừng lên trong lòng, khiến bạn chẳng muốn dứt ra. Bao nỗi lo toan của bạn sẽ biến mất hết và bạn tìm thấy cho mình một điểm tựa vững chắc cho cuộc đời. 5 lý do khiến bạn không nên đi tuNhư thế thật là nguy hiểm phải không? Vì nếu bạn yêu thích sự thinh lặng của tâm hồn như vậy, bạn sẽ chẳng còn hứng thú gì đến chuyện đi vũ trường nhảy nhót, đi hát karaoke, hay đến những chỗ ầm ĩ. Bạn bè của bạn sẽ chê cười bạn, nói rằng bạn lạc hậu, khùng điên. Bạn sẽ chẳng còn hứng thú gì với những sự đời, bạn không còn thấy những gì mau qua trên thế giới này là tuyệt hảo. Bởi vậy đừng đi tu bạn nhé, vì bạn sẽ bị nét đẹp của Chúa mà bạn nghiệm thấy trong sự thinh lặng thu hút bạn mất thôi. 2. Bạn sẽ khổ sở vì cảm giác tự do đến lạ lùng Khi đi tu, bạn sẽ không bị ràng buộc bởi tương quan với bất kỳ một con người nào, bạn không phải gánh trên vai trách nhiệm xây đựng cuộc đời với ai. Những lời khấn tưởng là giữ chân bạn, nhưng hoá ra lại giúp bạn trở nên tự do với mọi sự. Bạn không bị vật chất chi phối bởi lời khấn khó nghèo. Bạn không bị bóng hình ai nắm giữ nhờ lời khấn khiết tịnh. Bạn cũng trở nên tự do với chính mình, với những phán đoán và ý muốn của mình qua lời khấn vâng phục. Sự tự do thanh thoát này khiến bạn có cảm giác như cánh chim sẵn sàng tung bay đến mọi phương, chẳng nơi đâu là nhà, nhưng nơi nào cũng là quê hương. Chân trời phía trước luôn mở ra trước mắt, chẳng có gì ràng buộc bạn thoả sức với vùng trời cao. Chà, có vẻ như một lối sống quá tự do thế này không làm bạn thích thú lắm phải không. Bởi vì bạn muốn bị ràng buộc bởi một ai đó. Bởi vì bạn thích sở hữu trong tay thật nhiều tiền của, vòng vàng, gia tài khủng. Bởi vì bạn muốn lái xe sang, mặc quần áo xịn, có nhiều tài khoản ngân hàng. Bạn thích dành giờ để đếm xem mình có bao nhiêu tiền rồi tối ngày bận tâm suy nghĩ phải cất giữ chúng như thế nào cho cẩn thận, hay phải sử dụng chúng làm sao. Rõ ràng, những điều này mang đến cho bạn một cảm giác khoan khoái rất nhiều, nhiều hơn là cái tự do thanh thoát không có gì của đời tu, phải không?ơn gọi3. Bạn sẽ có cảm giác như đứa trẻ được dạy dỗ để lớn này nghe có vẻ nực cười quá phải không. Tôi biết bạn cho rằng mình đã đủ trường thành để có thể tự quyết định mọi sự cho cuộc đời. Khi đứng trước những khó khăn hay những chọn lựa, nếu bạn không sống đời tu, bạn tự mình suy nghĩ và cân nhắc lấy, một mình bạn chiến đấu với cuộc chiến này; còn nếu sống đời tu, bạn sẽ có bề trên và linh hướng đồng hành với bạn, giúp bạn nhận ra ý Chúa. Ôi thật đáng thương thay những kẻ đi tu, lớn rồi mà lúc nào cũng phải cần người khác, cứ phải có sự xác chuẩn của linh hướng và bề trên mới yên tâm. Có nhất thiết phải thế không? Có cần phải lúc nào cũng nhỏ bé thế không? Báo Công Giáo Còn nữa, khi đi tu, tự nhiên bạn cứ thấy mình cần phải chỉnh chỗ này, sửa chỗ nọ nơi con người mình. Bạn sẽ thấy mình còn có nhiều yếu kém và phải phấn đấu nhiều hơn. Hêy, cải thiện làm gì chứ, cứ như thế này không tốt hơn sao. Đừng đi tu bạn nhé, vì nếu không bạn sẽ được trưởng thành hơn, sẽ có nhiều nhân đức hơn, sẽ trở nên tốt hơn đấy. Tôi biết bạn chẳng thích điều này tí nào đâu. 4. Bạn sẽ bị những niềm vui trong hành trình sứ mạng cuốn hút Tôi chắc chắn là bạn sẽ cười phì khi nghe nói đến hai từ “sứ mạng”. Chỉ toàn là vất vả với khổ sở thôi, có gì mà cuốn hút chứ. Uhm, khổ lắm các bạn à. Khi đến một nơi nào đó, bạn cống hiến hết sức mình. Rồi khi đã hoàn thành sứ mạng, bạn âm thầm cất bước ra đi, mang trong lòng bao nỗi tâm sự ngổn ngang đến lạ. Nhìn người dân bình an hạnh phúc, nhìn lũ trẻ cười tươi nô đùa, trái tim bạn trồi lên một niềm vui rất thẳm sâu. Khổ lắm Đời tu không cho bạn chôn chân ở đâu, nên bạn cứ mãi sống như một người lữ khách trên đường. Có đôi khi bạn phải phát khóc đấy vì thấy những con người đơn sơ kia đối xử với bạn như người trong nhà. Họ dùng tất cả tấm chân tình để đối đãi với bạn. Thú thật là tôi chẳng thích khóc tí nào đâu thánh hiếnThế nên, đừng dại gì mà chọn đời tu các bạn ạ. Hãy cứ sống cho mình thôi, đừng có lo lắng làm chi chuyện đói khổ của thiên hạ. Họ sống chết sao kệ họ. Họ có máu mủ gì với mình đâu. Mình cứ cơm ngon áo đẹp là được rồi. Niềm vui của mình là do mình, chứ mắc gì vui niềm vui của người khác, khóc nỗi buồn của người ta. Phiền lắm5. Bạn sẽ bị những anh chị em cùng chí hướng “cướp” mất trái timCòn nữa nhé, và tôi chắc là lý do cuối cùng này sẽ khiến bạn sợ đời tu đến chết ngất Trên hành trình đời tu, bạn sẽ gặp những anh chị em khác. Họ cùng song hành với bạn. Thật sự thì họ phiền phức lắm. Thấy bạn buồn, họ sẽ hỏi han và nâng đỡ bạn. Những lúc bạn cô đơn thất vọng, họ ở bên bạn để giúp bạn vượt qua. Có ai lại rảnh rỗi đến thế cơ chứ Nhưng họ cứ thích như thế khiến cho bạn như cảm thấy nợ họ một món nợ ân tình, khắc sâu trong tim, chẳng bao giờ có thể quên đi được. Sống bên họ, bạn sẽ dần dần được cảm hoá bởi gương sống của họ và điều đó sẽ biến đổi con người bạn. thì tốt nhất đừng đi tu, bạn nhỉ, để không phải trở nên “anh chị em” với nhau trong Chúa như vậy. Đừng đi tu, bạn sẽ không phải đối diện với loại tình cảm hết sức thiêng liêng và quý báu này. Đừng đi tu, bạn sẽ không bị mối dây tuyệt vời này ràng buộc. Đừng đi tu, cái kiểu tình này sẽ trốn chạy khỏi bạn và sẽ chẳng bao giờ bạn hiểu được giá trị thâm sâu của nó. Để con tim mình khỏi bị cướp mất bởi những anh chị em được Chúa gửi đến với mình, đừng có dại mà chọn đời tu, thật đấy Pr. Lê Hoàng Nam, SJ 5 lý do khiến bạn khơng nên đi tu 5 lý do khiến bạn khơng nên đi tu Khi đi tu, bạn sẽ có kinh nghiệm ngồi trước Chúa trong thinh lặng để cầu nguyện, để tâm sự với Ngài. Ban đầu có thể bạn chưa quen, nhưng dần dần, bạn sẽ thấy đó là khoảng thời gian rất tuyệt vời Bạn trở nên “nghiện” thinh lặng với Chúa Khi tu, bạn có kinh nghiệm ngồi trước Chúa thinh lặng để cầu nguyện, để tâm với Ngài Ban đầu bạn chưa quen, dần dần, bạn thấy khoảng thời gian tuyệt vời Một bạn với Chúa, bạn thấy có bình an sâu thẳm bừng lên lòng, khiến bạn chẳng muốn dứt Bao nỗi lo toan bạn biến hết bạn tìm thấy cho điểm tựa vững cho đời Như thật nguy hiểm phải khơng? Vì bạn u thích thinh lặng tâm hồn vậy, bạn chẳng hứng thú đến chuyện vũ trường nhảy nhót, hát karaoke, hay đến chỗ ầm ĩ Bạn bè bạn chê cười bạn, nói bạn lạc hậu, khùng điên Bạn chẳng hứng thú với đời, bạn khơng thấy mau qua giới tuyệt hảo Bởi đừng tu bạn nhé, bạn bị nét đẹp Chúa mà bạn nghiệm thấy thinh lặng thu hút bạn Bạn khổ sở cảm giác tự đến Khi tu, bạn không bị ràng buộc tương quan với người nào, bạn gánh vai trách nhiệm xây đựng đời với Những lời khấn tưởng giữ chân bạn, hoá lại giúp bạn trở nên tự với Bạn không bị vật chất chi phối lời khấn khó nghèo Bạn khơng bị bóng hình nắm giữ nhờ lời khấn khiết tịnh Bạn trở nên tự với mình, với phán đốn ý muốn qua lời khấn phục Sự tự thoát khiến bạn có cảm giác cánh chim sẵn sàng tung bay đến phương, chẳng nơi đâu nhà, nơi quê hương Chân trời phía trước ln mở trước mắt, chẳng có ràng buộc bạn thoả sức với vùng trời cao Chà, lối sống tự khơng làm bạn thích thú phải khơng Bởi bạn muốn bị ràng buộc Bởi bạn thích sở hữu tay thật nhiều tiền của, vòng vàng, gia tài khủng Bởi bạn muốn lái xe sang, mặc quần áo xịn, có nhiều tài khoản ngân hàng Bạn thích dành để đếm xem có tiền tối ngày bận tâm suy nghĩ phải cất giữ chúng cho cẩn thận, hay phải sử dụng chúng Rõ ràng, điều mang đến cho bạn cảm giác khoan khoái nhiều, nhiều tự khơng có đời tu, phải khơng? Bạn có cảm giác đứa trẻ dạy dỗ để lớn lên Điều nghe nực cười q phải khơng Tơi biết bạn cho đủ trường thành để tự định cho đời Khi đứng trước khó khăn hay chọn lựa, bạn khơng sống đời tu, bạn tự suy nghĩ cân nhắc lấy, bạn chiến đấu với chiến này; sống đời tu, bạn có bề linh hướng đồng hành với bạn, giúp bạn nhận ý Chúa Ôi thật đáng thương thay kẻ tu, lớn mà lúc phải cần người khác, phải có xác chuẩn linh hướng bề yên tâm Có thiết phải khơng? Có cần phải lúc nhỏ bé khơng? Báo Cơng Giáo Còn nữa, tu, tự nhiên bạn thấy cần phải chỉnh chỗ này, sửa chỗ nơi người Bạn thấy có nhiều yếu phải phấn đấu nhiều Hêy, cải thiện làm chứ, khơng tốt Đừng tu bạn nhé, khơng bạn trưởng thành hơn, có nhiều nhân đức hơn, trở nên tốt Tôi biết bạn chẳng thích điều tí đâu Bạn bị niềm vui hành trình sứ mạng hút Tơi chắn bạn cười phì nghe nói đến hai từ “sứ mạng” Chỉ tồn vất vả với khổ sở thơi, có mà hút Uhm, khổ bạn Khi đến nơi đó, bạn cống hiến Rồi hoàn thành sứ mạng, bạn âm thầm cất bước đi, mang lòng bao nỗi tâm ngổn ngang đến lạ Nhìn người dân bình an hạnh phúc, nhìn lũ trẻ cười tươi nơ đùa, trái tim bạn trồi lên niềm vui thẳm sâu Khổ lắm! Đời tu không cho bạn chôn chân đâu, nên bạn sống người lữ khách đường Có đơi bạn phải phát khóc thấy người đơn sơ đối xử với bạn người nhà Họ dùng tất chân tình để đối đãi với bạn Thú thật tơi chẳng thích khóc tí đâu! Thế nên, đừng dại mà chọn đời tu bạn Hãy sống cho thơi, đừng có lo lắng làm chi chuyện đói khổ thiên hạ Họ sống chết kệ họ Họ có máu mủ với đâu Mình cơm ngon áo đẹp Niềm vui mình, mắc vui niềm vui người khác, khóc nỗi buồn người ta Phiền lắm! Bạn bị anh chị em chí hướng “cướp” trái tim Còn nhé, tơi lý cuối khiến bạn sợ đời tu đến chết ngất! Trên hành trình đời tu, bạn gặp anh chị em khác Họ song hành với bạn Thật họ phiền phức Thấy bạn buồn, họ hỏi han nâng đỡ bạn Những lúc bạn cô đơn thất vọng, họ bên bạn để giúp bạn vượt qua Có lại rảnh rỗi đến chứ! Nhưng họ thích khiến cho bạn cảm thấy nợ họ nợ ân tình, khắc sâu tim, chẳng quên Sống bên họ, bạn cảm hoá gương sống họ điều biến đổi người bạn Thơi tốt đừng tu, bạn nhỉ, để khơng phải trở nên “anh chị em” với Chúa Đừng tu, bạn đối diện với loại tình cảm thiêng liêng quý báu Đừng tu, bạn không bị mối dây tuyệt vời ràng buộc Đừng tu, kiểu tình trốn chạy khỏi bạn chẳng bạn hiểu giá trị thâm sâu Để tim khỏi bị cướp anh chị em Chúa gửi đến với mình, đừng có dại mà chọn đời tu, thật đấy! Pr Lê Hoàng Nam, SJ ... thú với đời, bạn khơng thấy mau qua giới tuyệt hảo Bởi đừng tu bạn nhé, bạn bị nét đẹp Chúa mà bạn nghiệm thấy thinh lặng thu hút bạn thơi Bạn khổ sở cảm giác tự đến Khi tu, bạn không bị ràng... họ, bạn cảm hoá gương sống họ đi u biến đổi người bạn Thơi tốt đừng tu, bạn nhỉ, để trở nên “anh chị em” với Chúa Đừng tu, bạn khơng phải đối diện với loại tình cảm thiêng liêng quý báu Đừng tu, ... khơng sống đời tu, bạn tự suy nghĩ cân nhắc lấy, bạn chiến đấu với chiến này; sống đời tu, bạn có bề linh hướng đồng hành với bạn, giúp bạn nhận ý Chúa Ôi thật đáng thương thay kẻ tu, lớn mà lúc - Xem thêm -Xem thêm 5 lý do khiến bạn không nên đi tu, Hãy Đọc và Cảm Nghiệm Trước hết, cho phép tôi được hân hạnh làm quen với bạn. Dù bạn là nam hay nữ thì tôi vẫn bày tỏ thiện cảm thán phục đối với bạn. Bỡi lẽ tôi đánh giá bạn là một con người cao thượng khi bạn chịu khó tìm hiễu vấn đề cao cả mà tôi sắp bàn tới.– Bạn đã tỏ ra biết hướng đến một cái gì xa hơn cuộc sốg cá nhân, dù chưa ý thức rõ, tôi vẫn tin rằng bạn là cô bé thùy mị xinh đẹp hoặc là một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Bạn xinh xắn lắm vì bạn đang ở lứa tuổi tuyệt vời thắm xinh.– Bạn tuấn tú vì không còn là nhóc con nhịch ngợm như trước mà là một thiếu niên đang phát triển về thể xác cũng như tinh thần. Bạn giống như cây non đang đâm chồi nảy lộc mơn mởn giữa mùa xuân.– Ơn Chúa đang chiếu soi bạn như ánh sáng ban mai và bạn đang vươn lên tới Chúa như cành cây tốt hướng về phía mặt trời.– Đặt vấn đề đi tu là bạn đã biết nghĩ đến cách sử dụng sinh lực tươi trẻ để xây đắp tương lai của mình. Lý tưởng cao sang sẽ thắm tô khuôn mặt rạng ngời cho phù hợp với cuộc đời dâng hiến.– Ngây ngất trước vẽ đẹp của bạn, tôi thấy cần bảo vệ vẽ đẹp ấy. Viết dòng chữ này, tôi chỉ muốn bạn ngày càng ý thức sức sống mãnh liệt tuổi trẻ luôn vươn cao, biết vun trồng và chăm sóc cho nó trổ hoa kế trái để dâng về Thiên Chúa giữa muôn ngàn loại hoa thắm xinh trong vươn hoa Giáo Hội.– Nếu bạn cảm thấy có tiếng nói trong đáy lòng mình “ Tôi muốn đi tu”, thì nên biết Thiên Chúa đã đối xử với bạn cách đặc biệt rồi đó. Ngài rất quý yêu bạn tới mức đã để cập đến vấn đề hệ trọng ngay lúc bạn còn đang tuổi thanh xuân. Ban không nên coi thường cái ước vọng khiêm tốn đang từ từ thôi thúc bạn hướng về dâng mình cho Chúa.– Trước hết, bạn hãy thành thật với lòng mình. Nếu thấy ơn Chúa đang thúc đẩy bạn hướng về đời sống này thì bạn nên can đảm nới với bản thân rằng Thiên Chúa muốn tôi đi tu. Bạn hãy thầm nhủ “Chúa muốn mình sống đời tận hiến”. Bạn có thể thưa “Chúa ơi!, con muốn đi tu, có phải Chúa đang gọi con không?”. Kế đó, bạn hãy tìm hiễu xem đi tu là thế nào? Rồi bạn sẽ tìm cách để bước đi trên con đường ấy. Giờ đây, với tình bằng hữu, tôi xin bày tỏ lòng yêu mến thán phục đối với bạn bằng cách đặt ra lối sống cho chính mình khi khát vọng vào đời vấn đề này, tôi xin kể cho bạn nghe khởi đầu ơn gọi đi tu của tôi “Khi còn bé, mẹ tôi hay kể về những vị thánh tu rừng, Thánh A-la-lê-xu, Lê Bảo Tịnh, thánh Rocco và các vị thánh khác. Tôi cứ đinh ninh rằng đi tu là phải vào rừng xanh, nơi chỉ có Chúa với mình. Thế là tôi trốn nhà ra đi, hướng về phía rừng núi. Thật là ngộ nghĩnh. Tôi không biết sao mà cứ có người dẫn đường cho tôi theo. Và sau bao người dẫn dắt quanh quéo, tôi đã vào Cô Nhi Viện Thái Hà Ấp do các cha Salêdiêng Don Bosco điều hành. Nhờ các ngài mà tôi tu được tới hôm nay, đang viết bài cho bạn”. Tiện đây, tôi ghi lại câu chuyện việc theo ơn gọi của một linh mục Saledieng khác. Người ta gọi ngài là Cha Nam Hồ hiện đang sống ở bên Đức. Ngài kể “Khi ở lớp hai tiểu học, có người hỏi tôi “Cháu muốn đi tu không?” Tôi nín thinh, nhưng trong đầu tôi lóe lên một ý tưởng “Làm sao mình có đạo mà đi tu được”. Phải nói cho các bạn rõ hơn là hồi đó, mỗi ngày khi tan học, tôi băng qua ngôi chùa rất to cạnh trường, ra sông sau, băng qua lối tắc về nhà. Lúc đó đối với tôi “đi tu” là tụng kinh như các tăng ni phật tử ở chùa”. Thật sai lầm phải không các bạn? Óc non nớt của tôi mãi suy đi nghĩ lại, sao người ta sai lầm, đem đời “tu” ra để hỏi tôi là kẻ có đạo? Nhờ ơn Chúa giúp, dần dần tôi hiểu được ý nghĩa đích thực của việc đi tu. Tôi muốn đi tu, đã chọn con đường này và khắc khoải trui luyện mình trên nẻo đường dễ thương ấy”.– Có nhiều quan niệm sai lầm tại hại cho ơn gọi mà ta không thể làm ngơ được. Còn tai hại hơn nữa về cách đáp ứng sai lầm của kẻ được gọi. Có cậu con trai nhà giàu, sang trọng và quý phái. Khi nghe một người nào đó hỏi “Con muốn đi tu không?” cậu ta nguây nguẩy đáp “Con đẹp trai thế này, học giỏi nữa mà sao phải đi tu?”. Cậu đã bị ấn tượng xấu về đời tu. Người ta đã bơm vào đầu óc cậu rằng chỉ có những kẻ xấu số, ngu dốt và nghèo khổ, không đủ sức ganh đua với đời mới đi tu. Dù ở trường có học giỏi đến đâu thì về đời tu, cậu ây vẫn thuộc loại dốt đặc cán mai.– Khi muốn đi tu, bạn phải có một bản lĩnh phi thường để được người đời kính trọng và nương nhờ nữa. Vả lại, nền văn minh hiện đại là do những nhà tu đóng góp công sức phát minh khoa học trổi vượt của mình.– Khi bạn đọc những dòng chữ này, tôi chắc rằng trong đầu bạn đã có ý tưởng “Tôi muốn đi tu”. Giả như chưa có ý tưởng ấy thì hãy coi đây là phương tiện Chúa dung để ngõ lời với bạn “Con muốn đi tu không”.– Hai chữ “đi tu” nghe nôm na bình dân quá. Người ta có thể thay thế bằng nhiều từ ngữ khác, văn minh hơn, thần học hơn. Nhưng quan trọng hơn cả không phải là ở từ ngữ, mà ở chỗ nó mang ý nghĩa gì?Qua năm tháng cộng với sự kiên nhẫn và trì thông minh, bạn sẽ tìm được thôi nhưng trước khi bạn tìm ra ý nghĩa thần học chính xác của hai chữ “đi tu”. Tôi xin bạn hãy loại trừ một số quan niệm sai lầm về đi tu. Có thể người nào đó khuyên bạn “Cháu nên đi tu vì ở đời khổ lắm, Cháu ạ”. Cũng có thể khi Cha mẹ nhắn nhủ con cái “con cố gắng đi tu để làm rạng rỡ gia đình mình nhé!” Tu là trở nên người lãnh đạo có quyền hành .vv…còn nhiều ý nghĩ khác làm sai lạc ý nghĩa đường chung chung, tu có nghĩa là “Trở nên thánh thiện bằng cách;– Thuộc về Chúa– Dâng hiến mọi sự cho Chúa.– Để phục vụ nước Chúa.– Rồi bạn thêm vào đó một trạng từ với hai chữ thật lớn “ HOÀN TOÀN” trở nên thánh thiện bằng cách hoàn toàn thuộc về Chúa, dâng hiến tất cả mọi sự cho Chúa để hoàn toàn phục vụ nước Chúa.– Vì thế còn gọi Đời tu là đời tận hiến, tận hiến cho Chúa.– Bạn đừng quá lo lắng, Dần dần Chúa sẽ soi sáng cho bạn biết đúng đắn đời tu là gì. Đó là việc của Chúa. Ngài biết rõ cách cắt nghĩa cho bạn. Phần bạn, quan trong hơn là bạn hãy làm gì để theo duổi tiếng Chúa gọi cho đến khi thành công đây?– Chuẩn bị chu đáo cho cuộc sống tương lai, tức là người đó còn sống sung mãn trong giai đoạn hiện tại, chuẩn bị phấn đấu kỹ càng cho chiến dịch tương lai. Tất nhiên người đó phải là một chiến sĩ đáng khen của hiện tại. Thảo dợt để tham gia giải bong đá vô địch toàn quốc vào giữa năm sẽ làm cho cầu thủ trở nên điêu luyện ngay từ đầu năm rồi. Cố gắng phải thi đậu vào cuối năm buộc học sinh phải chăm giỏi suốt niên học. Cố vươn lên đời sống tu trì, cuộc đời bạn ngay lúc này đã là một cuộc sống tu rồi. Tất cả đều phải cố.– Ở lứa tuổi này mà nếu bạn chết lúc đang vươn lên đời tu thì bạn đẹp lòng Chúa và người ta sẽ tôn bạn lên làm thánh hiển tu. Bạn có biết thánh trẻ Daminh Savio không? Ngài chết lúc 15 tuổi. Đời tu lúc ấy mới chỉ là ước mơ. Cậu chỉ nghĩ đến ý tưởng ấy chứ chưa thực chất là tu sĩ. Thế mà những hội viên Saledieng chính là người từ nhỏ đã là hội viên tiên khởi của Hội Lành Đức Mẹ Vô Nhiễm. Do công trình cậu để lại, ai cũng công nhận rằng nếu Savio còn sống, thế nào cậu cũng thành tu sĩ Saledieng. Cậu xứng đáng được phong thánh lắm bạn nhỉ? Quả vậy, Giáo Hội đã thực sự phong hiển thánh cho cậu.–Bạn theo đời tu ư? Đừng nghỉ chỉ học thêm giáo lý là đủ. Bạn cũng đừng nghĩ là mình phải học thêm “cua” này “ cua” nọ hay qua một giảng trình phức tạp về môn “tu trì” nào đó giống như môn toán, môn văn. Cũng không phải là tìm tới nhà dòng để cùng tu sĩ đọc kinh, ca hát, đấu bóng hoặc giảng dạy giáo lý…Tu không phải là chiếm đoạt một kiến thức hay chuyên môn, với mục đích làm cho mình trổi vượt kẻ ơi, có thể trong đời tu, người ta được trổi vượt về mặt này mặt khác nhờ vào hồng ân đặc biệt Chúa ban. Tuy nhiên, phải khằng định rõ ràng đời tu là chọn dứt khoát cho mình một đời sống; nghĩa là khi đã chọn đời tu rồi, bạn vẫn là bạn, trường học vẫn là trường cũ. Nơi thường trú của bạn vẫn là nơi ở xưa. Bữa ăn vẫn là bữa ăn thông thường; nhưng lối sống của bạn phải khác, cách sống phải biến đổi, về ý lực, về hướng đích, về thói quen và phong cách…Bạn thân mến, sống thì ai nấy sống cuộc đời mình, không ai thay thế cho ai. Bạn có trao đổi mấy đi nữa thì chỉ có thể bạn là họa sĩ chứ không thể biến ông nội của mình thành họa sĩ bạn rất thân đang khóc thương bà ngoại qua đời, bạn chỉ có thể thông cảm và an ủi chứ không thể thay nó khóc thương bà của nó. Ở đời này, không ai sống thay cho người khác được. Ai có phận riêng của người đó. Bạn nên nhớ mình là tác giả đời tu, là kiến trúc sư của công trình tu trì. Không ai đứng vào chỗ đó để làm việc này. Bạn đọc truyện Chân Phước Laura chưa? Chỉ Laura mới hy sinh đời mình cho người Mẹ hoán cải chứ không ai khác. Thiên Chúa đã an bài cho mỗi người có một thân phận và bổn phận riêng. Nếu bạn được gọi vào đời tu thì chỉ có bạn mới tu được chứ không ai có thể thay thế. Chính Thiên Chúa đã sang kiến về đời tu của những kẻ Ngài muốn. Ngài hoạch định chương trình, chọn kiểu cách, rồi Ngài kêu gọi, chọn lựa, rèn luyện và dẫn bạn hiễu rõ hơn về điều này, tôi xin dẫn chứng qua hạnh tích của Don Bosco. Ngài dâng thánh lễ cuối đời rất lâu. Trong thánh lễ ấy, Ngài khóc rất nhiều. Ngài khóc vì nhìn lại cuộc đời mình được Thiên Chúa quan phòng dẫn dắt và xây dựng theo sáng kiến của chính Thiên Chúa, vượt lên trên mọi ước muốn của loài người. Sau thánh lễ, Don Bosco thổ lộ “Nếu Cha biết trước những công việc mà Cha làm là những việc sẽ phải làm, thì Cha đã không có can đảm dấn thân làm những việc ấy. Vì nó quá sức nặng nề đối với Cha”. Lúc còn nhỏ, Gioan Bosco đã ý thức chính Thiên Chúa chọn chứ không phải bản thân mình là tác giả của sự lựa chọn. Nhờ đó mà tránh được những vấn một đứa trẻ mồ côi cha, nghèo đói thất học, bị người anh cả can ngăn không cho tu học. Gioan Bosco vẫn cố gắng vươn lên lý tưởng đời tận hiến theo đúng kế hoạch của Thiên Bosco đã phấn đấu để tự tu luyện, học hành chuẩn bị cho một đời tận hiến thực sự trong một nhà dòng nào đó. Đến độ ai cũng khen thay cho cậu là một học sinh có nghị lực và tài năng. Vào năm lớp 9, cậu chọn dòng Phanxicô để gia nhập. Các Cha dòng Phanxicô cũng rất vui mừng nhận chàng trai vừa thông minh và đức hạnh này. Các ngài bảo đảm giải quyết mọi khó khăn về tài chánh. Đó là cơ hội ngàn vàng đến với mà sau khi cầu nguyện và bàn hỏi, cậu đã can đảm tiếp tục cuộc sống thường nhật cho đến khi Chúa tỏ dấu cho biết chọn con đường khác. Chình Thiên Chúa mới là tác giả cuộc đời tận hiến của cậu, và sau này, Gioan Bosco đã trở thành vị thánh vĩ đại trên con đường Thiên Chúa vạch ra.– Để đảm bảo ơn gọi do Thiên Chúa thương ban, bạn cần có sự công nhận của Giáo Sự phê chuẩn của những người được Giáo Hội ủy thác trọng trách. Có thể là những dòng tu, tổ chức chặt chẽ do luật định. Có thể là những chủng viện nếu là ứng sinh vào giáo Bạn phải trải qua những giai đoạn thử nghiệm nhẹ nhàng hay khe khắt tùy theo quy định của mỗi tổ thường những giai đoạn bạn đi qua là1. Thời kỳ dấn thân. Thường bạn đăng ký gia nhập khi bắt đầu cấp hai hay cấp Thời kỳ tu sinh, đó là thời gian bạn đang học đại học theo bất cứ ngành trường hợp này nên hỏi rõ những người hướng Thời thỉnh sinh bắt đầu sau khi tốt nghiệp đại học, 6 tháng hay một năm tùy theo cách sắp xếp của mỗi quy định của chủng viện hay đệ tử Tiếp theo thời thỉnh sinh là tập viện. Trong tập viện, bạn sẽ được hướng dẫn cặn kẽ hơn về đời tu, về luật lệ lien quan đến hang giáo sĩ và tu sĩ và bạn khởi đầu chính thức làm tu sĩ với ba lời khuyên Phúc Âm. Nếu là tu triều thì bạn không trải qua hai giai đoạn thỉnh sinh và tập sinh.5. Thời gian 3 năm học triết sẽ giúp bạn biết cách lý luận vững chắc để suy nghĩ và chiêm niệm về Thiên Chúa và những công việc Ngài Thông thường, các tu sĩ hay giáo sĩ có thời gian thử thách để khẳng định lập trường rõ ràng và vững vàng về đời tu từ 1 đến 2 năm tuy theo quy định của chủng viện hay triết viện.7. Tiếp sau là thời gian thần học. Đây là thời gian tiếp cận với Thiên Chúa và sống tích cực đời mục Đỉnh cao của một giáo sĩ là linh mục, không phải là lên núi để trốn tránh hoặc ngồi chơi sơi nước nhưng là để cộng tác với đức kitô cho công việc nước trời. Tiếp theo là cuộc sống kiên trì cho đến hơi thở cuối cùng.– Sự phê chuẩn chính thức của Giáo Hội chính là lúc người tu sĩ tuyên khấn ba lời khuyên Phúc Âm theo luật Giáo Hội, hoặc là lúc Giáo Hội muốn truyền chức thánh cho kẻ muốn làm linh mục. Nếu bạn quyết tâm theo đuổi ơn gọi đi tu, đều sẽ có dịp học hỏi xem chức linh mục là gì, ba lời khấn là gì …– Ngay từ lúc này, bạn đã phải gần gũi hơn Giáo Hội rồi. Bạn sẽ làm quen với các linh mục, các thầy, các nữ tu….– Giao tiếp với các đấng bậc trong Giáo Hội để một đàng có thể tìm hiểu đời tu của các Ngài, hầu lớn lên trong cuộc sống muốn đi tu. Đàng khác Giáo Hội có thể tìm hiểu bạn để nhận ra Thiên Chúa có gọi bạn hay không và chỉ cho bạn cách đáp lại tiếng thân mến, lúc này bạn đã có thể hiễu nhiều hơn từ ngữ mà tôi dung để gọi nổ lực đi tu. Nổ lực muốn làm linh mục hay tu sĩ nhưng chưa phải là tu sĩ của các thầy các sơ. Là nổ lực “theo đuổi ơn gọi”.– Đúng như thế bạn ạ, đời tu trước tiên là tiếng gọi của Thiên Chúa mà bổn phận đầu tiên là phải lắng nghe, rồi chạy tới trình diện, chính mình chạy trên đôi chân của mình.– Đi sâu vào đời tu, bạn cần có nhiều thời giờ để học hỏi, đọc sách, được hướng dẫn để mỗi ngày hiễu biết một hơn. Giờ đây tôi nhắt bạn một vài đều thực tế cần phải có, hầu vun trồng ơn gọi mà bạn đang cảm thấy, để bạn có thể “theo đuổi ơn gọi”. Những điều tôi sắp nói với bạn đây, chỉ cần bạn đọc và suy nghĩ từ từ, nhưng sau đó bạn cần áp dụng ngay, đừng chần chừ nếu bạn cảm thấy yêu mến “ đi tu”, nếu không muốn tiếng Chúa bị tan biến trong lòng bạn. Để giúp bạn bình tĩnh đọc và dễ dàng áp dụng, tôi xin bàn với bạn từng ngày một.– Bạn hãy nhẩn nha đọc, trong khi đọc, bạn cảm thấy đều gì khó hiểu hoặc khó thi hành, hãy đem những thắc mắc đến hỏi với các linh mục hay tu sĩ mình quen hoặc gần bạn, chớ đừng đem những thắc mắc đó hỏi nhửng ai khác. Vì chỉ những người ở trong đời sống tu trì mới hiễu biết rành rọt về đời sống của mình, những người khác chỉ biết sơ lượt nào đó thôi, đôi khi còn hiễu sai nữa là khác.– Bạn cũng nên bàn hỏi với các cha, các thầy hay các dì là những người đã sống và học hỏi bề sâu đời tu, bởi vì những gì bạn cảm thấy hiểu khi đọc những dòng chữ này, chưa chắc bạn đã hiểu đúng và hiểu hết. Thực tại đời tu thì bao la, mà những dòng chữ này thì giới hạn, chỉ mang tính cách giới thiệu đời tu cho bạn mà thôi. Bạn sẽ được lợi nhiều cho đời sống nếu các bạn cởi mở thảo luận với các Ngài.– Bạn nên nhớ, khi nào chưa trả lời trên giấy hết 15 câu hỏi, bạn hãy đọc lại những trang giấy này đấy nhé. CÂU HỎI THẢO LUẬN VÀ SUY NGHĨ1. Trong đời, đã có ai hỏi bạn “cháu muôn đi tu không?”.2. Cha mẹ bạn nói gì về đời tu?3. Ý kiến của các bạn hữu về linh mục, các thầy các dì, nghĩa là về các tu sĩ?4. Theo bạn, hiễu biết của những người nói trên về đời tu có đúng lắm chưa?Tại sao?5. Những ý kiến đó về đời tu thiếu sót chỗ nào?6. Bạn có thấy đời tu đẹp không? Tại sao?7. Có bao giờ bạn cầu xin Chúa cho bạn đi tu không?8. Bạn thử định nghĩa “đi tu là gì”?.9. Có thể thay thế “đi tu” bằng từ nào khác?.10. Bạn có đồng ý rằng muốn làm việc gì cho thành công thì phải chuẩn bị chu đáo không? Càng chuẩn bị chu đáo, thành quả đạt được càng hoàn hảo không?11. Trong lúc này, ở hoàn cảnh bạn, tu thì phải làm gì?12. Nếu bạn muốn đi tu, bạn có thể trao hết ơn gọi của bạn cho một người nào đó người đó thánh thiện lắm giữ dùm được không?13. Có thể tự mình tạo ra một đời tu, mà không cần liên hệ với một nhà dòng hay một linh mục nào đó không?14. Nỗ lực của bạn bây giờ được gọi là nổ lực gì?Bạn có cảm nghĩ gì khi đọc qua những dòng chữ của ngày thứ nhất này?15. Bạn có thích thú để đọc tiếp không? Người Bạn Thân Thương Nguyễn Tiến My​ Đi tu hay không đi tu là “duyên” của mỗi người trong cuộc sống. Nhưng, theo thầy Thích Kiến Nguyệt, Trụ trì Trúc Lâm Thiền viện Tây Thiên không phải cứ ai muốn đi tu đều được chấp nhận… Em nên đi tu hay lấy chồng? Phỏng vấn một phật tử phát tâm đi tu Ở đời và đi tu khác nhau điểm nào? Đi tu phải được sự đồng ý của người thân Như chúng tôi đã có bài phản ánh về việc một số ông chồng tự nhiên đòi xuống tóc đi tu trước sự ngỡ ngàng của người thân. Phân tích ở góc độ tâm lý, hành động này là hành vi chạy trốn. Nhưng, ở góc độ người trong cuộc, thầy Thích Kiến Nguyệt, Trụ trì Trúc lâm Thiền viện Tây Thiên chia sẻ Đối với đạo Phật, người được xuất gia là một đại nhân duyên, Người có túc duyên nhiều đời thì không còn tâm ham muốn hưởng thụ ngũ dục nên mới xuất gia, chịu cảnh ăn uống kham khổ, mặc đồ nâu sòng, hoại sắc. Những ai còn ham muốn ngũ dục tài, sắc, danh, thực, thùy thì khó đi trọn đường tu. Thầy Thích Kiến Nguyệt - Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Tây Thiên Ngoài ý chí nguyện lực của mình, người xuất gia còn phải được sự cho phép của cha mẹ và chính quyền địa phương thường trú nếu là vị thành niên dưới 18 tuổi, nếu đã có gia đình thì phải có sự đồng ý, sự cho phép của chồng hoặc vợ. Đây là điều mà Hiến chương Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã qui định, người xuất gia thọ giới pháp phải có đơn xin xuất gia, đơn cho phép của cha mẹ, hoặc chồng – vợ , và xác nhân của chính quyền địa phương thường trú, thì mới được cứu xét đơn cho thọ giới phẩm để tu. Khi vào đạo rồi còn biết bao nghịch cảnh, chướng duyên thử thách, khiến nhiều người không đi trọn được con đường hướng đến giác ngộ, giải thoát mà mình đã chọn trước đó. Đi tu chỉ là một trong nhiều lựa chọn trong cuộc sống Việc một số người chọn cách đi tu, theo nhận định của nhiều chuyên gia, chỉ là một trong nhiều lựa chọn trong cuộc sống. Bởi, trên thực tế, có nhiều người chọn cách đối đầu với cuộc sống thực tại. Bằng chứng là cũng có những người chọn cách cực đoạn tự tử để giải quyết nỗi đau của cuộc sống; có người bằng lòng với cuộc sống thực tại của bản thân mình… Trong muôn vàn chọn lựa về cách sống của mỗi người, những người chọn cách xuống tóc đi tu theo Thầy Thích Kiến Nguyệt, là vì mỗi người có một cái “duyên” riêng. Đi tu chỉ là một trong nhiều lựa chọn trong cuộc sống Theo phân tích của thầy Thích Kiến Nguyệt, trong thời gian vừa qua đất nước chúng ta có chiến tranh, nên có nhiều người hoạt động cách mạng không thành công bị địch truy lùng, vào chùa ẩn dương nương Phật, có người trốn quân dịch, cũng có người thất tình, làm ăn thất bại, thất chí, tuổi già không con cháu nương tựa… Từ đó có nhiều người xem đạo Phật là tôn giáo bi quan yếm thế. Tuy nhiên, đối với những người có “túc duyên nhiều đời” những người nhiều đời là thầy tu, lại mang nhiều ý nghĩa. Việc chọn lựa xuống tóc đi tu của một số người là bởi quan niệm đến với đạo Phật là để thực hành lời Phật dạy rồi tự mình “ngộ” ra vấn đề, thấy được chân lý. Từ đó mới hiểu được tại sao một vị hoàng đế anh hùng của dân tộc, đang hưởng thụ ngũ dục cao nhất, đang nắm quyền lực cao nhất mà lại từ bỏ ngai vàng, nhường ngôi cho con trường hợp đức vua Trần Nhân Tông nhường ngôi cho con là Trần Anh Tông, năm Ngài 35 tuổi, chắc hẳn không phải đi tu để trốn chạy cuộc đời thực của mình, để đi tìm hạnh phúc ảo tưởng nào đó. Vấn đề quan trọng nhất trong cuộc sống này của mỗi con người là trách nhiệm trước bản thân, gia đình và xã hội. Nếu mỗi người đều muốn làm những điều tốt đẹp cho bản thân và vẫn nghĩ đến cộng đồng, xã hội thì cuộc sống của mỗi người sẽ thực sự có ý nghĩa hơn và cùng hướng đến một mục tiêu, làm cái gì đó để ngày mai tốt đẹp hơn. Tác giả Trúc Dân/Nguồn TIN, BÀI LIÊN QUAN Phần 4 Lễ xuất gia đặc biệt Tại sao gọi là xuất gia? Vào chùa xuất gia, có bất hiếu hay không?

có nên đi tu không