câu chuyện người mẹ
Người mẹ chồng nhân hậu – Cảm động câu chuyện về người mẹ chồng tần tảo lαm lũ yêu thương con dâu . Nὰng về lὰm dα̂u khi mẹ chồng lưng vα̂̃n còn thᾰ̉ng, vὰ hình α̉nh quen thuộc mỗi chiều cuối tuα̂̀n khi αnh α̉ thα nhαu về đến đα̂̀u
contoh undangan misa arwah 40 hari katolik. Mẹ và em bé trong câu chuyện ở thời điểm gần 13 năm trước - Ảnh NVCCMột mình chồng mình đi làm, anh làm bác sĩ tại một bệnh viện nhà nước, mới ra trường lại được cho đi học nên lương rất thấp, mình nhớ chỉ khoảng 2,8 triệu. Lúc đó, áp lực về kinh tế rất lớn, anh đi làm thêm thứ bảy, chủ nhật và các chiều tối sau giờ làm việc nhưng cũng không đủ chi tiêu khi có một em bé ra đời! Mình đã rất cố gắng để có thể chia ra các khoản chi tiêu bao gồm tiền thức ăn, tiền nhà, tiền điện nước, xăng xe, tiền học của hai vợ chồng, tiền sữa bỉm cho con… Ngoài hai vợ chồng có thêm bà ra trông cháu, bọn mình còn phải lo mỗi tháng cho đứa em đang học đại học 2 triệu đồng nữa. Tuy nhiên, vốn là người độc lập từ bé, cộng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết với cuộc sống và tình yêu gia đình nhỏ của mình, mình chỉ cho rằng đó là chút khó khăn cần vượt qua, mà vẫn cảm thấy rất hạnh phúc và vui vẻ vì mình được ở bên cạnh người mình yêu và có thiên thần nhỏ ra đời khỏe đó là một buổi chiều mùa đông tháng 11-2010, mình nhớ như in, dù bây giờ đã gần 13 năm trôi qua. Con có lịch đi tiêm phòng vắc xin 5 trong 1 miễn phí tại trạm y tế ở Đông Ngạc - Từ Liêm. Khi tiêm xong cho con, mình được chị nhân viên y tế tư vấn nên cho con nhỏ thêm vắc xin Rotavirus. Là một người mẹ trẻ, khi được bác sĩ tư vấn mình đã nghĩ điều đó là cần thiết. Tuy nhiên, đó là mũi tiêm dịch vụ nên mình cần phải trả đồng cho lần 1 và lần 2 là đồng chỉ trong vòng 1 tuần cho 2 mũi tiêm. Mình đắn đo, bế tắc bởi lúc đó mình chỉ có một khoản dành cho tiền ăn uống cho cả gia đình và không có khoản dư hay dự phòng nào cả. Mình đã tính toán, nếu là 2 mũi cách nhau 1 tháng thì mình còn lo được, còn 1 tuần thì cả gia đình sẽ chi tiêu bằng gì đây? Mình không muốn gây áp lực cho chồng nên tất cả các khoản chi mình đều một mình tính toán lo liệu để vừa với số tiền anh kiếm được. Mình lí nhí hỏi "Nếu hôm nay em chưa nhỏ thì hôm nào em cho cháu qua dùng vắc xin này được ạ?". Chị nhân viên y tế trả lời "Mai cũng được em nhé!". Mình ôm con về mà trong lòng nặng trĩu, nước mắt lưng tròng. Đây là lần đầu tiên mình cảm thấy thực sự túng quẫn. Sáng hôm sau, suy nghĩ mông lung, mình lại bế con ra trạm một lần nữa, bước vào đến cổng rồi nhưng mình vẫn không có giải pháp nào cả, nếu mình tùy tiện lấy khoản tiền còn lại duy nhất thì cả nhà sẽ ăn uống bằng gì đây! Lúc đó, mình còn trẻ và lòng tự trọng rất cao, mình đã nghĩ vay đứa em gái ruột nhưng lại gạt đi vì không muốn em phải lo cho mình. Mình quyết định bế con về, tự lấp liếm bấu víu vào cái lý do Đây là mũi tiêm dịch vụ nên không cần thiết cũng được, để thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. 2 tuần sau, con bỏ bú, nôn nhiều và tiêu chảy. Vợ chồng mình đưa con vào viện, bác sĩ kết luận con bị Rotavirus. Điều đó làm mình ân hận vô cùng, mình cho rằng mình đã không quyết đoán, đã để "cái khó bó cái khôn"… Và cuối cùng mình cũng vẫn phải vay 2,3 triệu đồng để thanh toán viện phí nằm viện cho con. Câu chuyện đã xảy ra rất lâu rồi, em bé của mình năm nay cũng đã là một cậu bé khôi ngô tuấn tú 13 tuổi. Cuộc sống vợ chồng ở hiện tại không còn phải lo nhiều về kinh tế nữa nhưng mình vẫn nhớ và nhắc nhở bản thân về những quyết định trong cuộc sống, đừng để những khó khăn trước mắt làm mờ đi sự sáng suốt. Mình nghĩ chắc cũng không có nhiều bạn trẻ "hoàn cảnh" như mình ngày ấy vì bây giờ các bạn có nhiều thông tin hơn, sáng suốt hơn. Tiêm ngừa - Chuyện chưa kể Báo Tuổi Trẻ và Hệ thống Tiêm chủng VNVC đồng tổ chức cuộc thi viết "Tiêm ngừa - Chuyện chưa kể". Đây là cơ hội để mọi người chia sẻ câu chuyện của mình, truyền cảm hứng và nâng cao ý thức về tầm quan trọng của tiêm chủng trong bảo vệ sức khỏe cộng thi viết "mở cửa" với tất cả mọi người từ 18 tuổi, tác phẩm dự thi là các bài viết, câu chuyện bằng tiếng Việt về chủ đề tiêm chủng, độ dài tối đa 800 từ, thời gian gửi từ 10-6 đến 30-7-2023 và gửi đến địa chỉ email tiemngua Thư cần gửi kèm tên tuổi tác giả, địa chỉ, số điện thoại liên lạc...Ban giám khảo gồm các chuyên gia y tế, nhà văn, nhà hoạch định chính sách y tế sẽ đánh giá dựa trên sự sáng tạo, tầm ảnh hưởng, khả năng kể chuyện... và chấm giải. Giải thưởng gồm 2 giải đặc biệt trị giá 30 triệu đồng/giải; 10 giải nhất trị giá 10 triệu đồng/giải; 15 giải nhì 5 triệu đồng/giải; 20 giải ba và 100 giải khuyến khích.
Giải bài tập SGK Tiếng Việt 3 tập 1Kể chuyện lớp 3 Người mẹ bao gồm lời giải phần Kể chuyện SGK Tiếng Việt 3 tập 1 trang 30 giúp các em học sinh trả lời chi tiết các câu hỏi SGK và ôn tập củng cố kiến thức Tiếng Việt lớp 3 tuần 4. Mời các em cùng tham khảo.>> Bài trước Soạn bài Tập đọc lớp 3 Người mẹPhương pháp giải bài Kể chuyện Người mẹEm cùng các bạn phân các vai- Người dẫn chuyện, Thần Đêm Tối, bụi gai, hồ nước, Thần Chết giọng trầm, chậm rãi- Bà mẹ lo lắng, buồn bã, khi gặp Thần Chết thì mạnh mẽLời giải chi tiết bài Kể chuyện Người mẹ1. Người dẫn chuyện Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần chết đã bắt nó Đêm tối đóng giả một bà cụ mặc áo choàng đen, bảo bà2. Thần Đêm Tối - Thần chết chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ trả lại những người mà lão đã cướp đi đâu.* Người dẫn chuyện Bà mẹ khẩn khoản cầu xin Thần Đêm Tối chỉ đường cho mình đuổi theo Thần Chết. Thần đồng ý và chỉ đường cho bà đi. Đến một ngã ba, bà mẹ không biết phải đi lối nào. May sao có một bụi gai băng tuyết bám đầy, bụi gai bảo3. Bụi gai - Tôi sẽ chỉ đường cho bà, nếu bà ủ ấm tôi!* Người dẫn chuyện Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm. Bụi gai đâm chồi, nảy lộc và nở hoa ngay giữa mùa đông buốt giá. Bụi gai chỉ đường cho đến một hồ nước lớn. Ở đây không có một bóng thuyển. Nước hồ rất sâu nhưng bà quyết vượt qua hồ để tìm con. Hồ nước bảo4. Hồ nước - Tôi sẽ giúp bà, nhưng bà phải cho tôi đôi mắt. Hãy khóc đi, cho đến khi đôi mắt rơi xuống!* Người dẫn chuyện Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ rơi xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần bà, Thần Chết ngạc nhiên hỏi5. Thần Chết - Làm sao người có thể tìm đến tận nơi đây?* Người dẫn chuyện Bà mẹ trả lời6. Người mẹ - Vì tôi là mẹ. Hãy trả con cho tôi!>> Bài tiếp theo Chính tả lớp 3 Nghe - viết Người mẹ. Phân biệt r/d/gi, ân/âng............................................Nội dung soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ trang 30 sẽ giúp các em hiểu hơn về tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ, để bảo vệ đứa con bé bỏng của mình, mẹ có thể hi sinh tất cả và chính tình mẫu tử thiêng liêng đó đã tạo sức mạnh to lớn giúp mẹ có thể đối mặt với Thần Chết để đòi lại đứa bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ, các em học sinh có thể tham khảo đề thi học kì 1 lớp 3, đề thi học kì 2 lớp 3 đầy đủ các môn. Trên đây VnDoc đã hướng dẫn bạn trả lời câu hỏi trong phần soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ tuần 4, trang 30 SGK Tiếng Việt 3 tập 1. Bài tiếp theo kể chuyện lớp 3 tuần 5, bạn tham khảo gợi ý để soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người lính dũng cảm và học tốt môn Tiếng Việt 3 hơn. Đồng thời nên xem thêm Luyện từ và câu lớp 3 So sánh để chuẩn bị kiến thức tốt cho Tiếng Việt lớp 3 tuần tiện trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm về giảng dạy và học tập các môn học lớp 3, VnDoc mời các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và các bạn học sinh truy cập nhóm riêng dành cho lớp 3 sau Nhóm Tài liệu học tập lớp 3. Rất mong nhận được sự ủng hộ của các thầy cô và các bạn.
“Lịch sử quả thực chẳng hơn mấy bản ghi chép về các tội lỗi, điên rồ và bất hạnh của loài người”, Edward Gibbon. Năm 117, thời điểm kết thúc trị vì của hoàng đế Trajan vẫn được các nhà sử học coi là mốc Đế chế La Mã đạt tới quy mô rộng lớn nhất. Kể từ đó, Đế chế La Mã hài lòng giữ nguyên quy mô lãnh thổ đã có của mình, rồi dần dần phải làm quen với việc chống đỡ các cuộc tấn công từ bên ngoài tăng lên ngày càng nhiều theo sự suy yếu bên trong và các cuộc xung đột nội tại của Đế chế. Kể từ năm 180, thời điểm bắt đầu trị vì của hoàng đế Commodus, giai đoạn Hòa bình La Mã Pax Romana coi như chấm dứt, quá trình suy yếu dần dần của Đế chế La Mã cũng bắt đầu, trước hết là việc phân chia Đế chế do năng lực quản lý kém đi, rồi tới cáo chung của Đế chế Tây La Mã vào năm 476 và kết thúc bằng sự sụp đổ của Constantinople, thành trì cuối cùng của Đế chế Byzantin Đông La Mã vào năm 1453. Quá trình kéo dài ngót năm này trên thực tế chiếm hầu hết thời gian tồn tại của Đế chế La Mã và Đế chế Byzantin, định chế thừa kế của La Mã. Cho nên có thể nói không sai rằng khi Edward Gibbon ngồi viết bộ sách đồ sộ Sự suy tàn và sụp đổ của Đế chế La Mã The decline and fall of the Roman Empire, ông đã tổng hợp lại phần lớn lịch sử của đế chế kỳ vĩ với những di sản quan trọng còn để lại ảnh hưởng lớn lao cho tới tận ngày nay, nhất là với nền văn minh phương Tây. Công trình đồ sộ của Edward Gibbon bao gồm 71 chương, được chia thành 6 quyển theo tiến trình thời gian. Trước Gibbon đã có rất nhiều sử gia cổ đại ghi chép lại những biến cố xảy ra trong các giai đoạn khác nhau trong tiến trình tồn tại của Đế chế La Mã cũng như Đế chế Byzantin, song Gibbon là người đầu tiên xâu chuỗi cả 13 thế kỷ đầy biến động này vào một công trình duy nhất, đem đến cho độc giả trải nghiệm độc nhất vô nhị được xuôi theo dòng chảy lịch sử một cách không gián đoạn. Một thành tựu lớn nữa của Gibbon đã được nhất trí ghi nhận là công sức ông bỏ ra để đối sánh, tổng hợp các nguồn sử liệu cổ khác nhau, tìm hiểu những điểm khác biệt giữa chúng, cân nhắc mức độ khả tín của những nguồn này để chắt lọc dữ liệu, tổng hợp thông tin đưa vào tác phẩm của mình dưới hình thức một chỉnh thể nhất quán, dễ theo dõi. Bên cạnh đó, Gibbon cũng không quên thường xuyên viện dẫn các nguồn tư liệu ông đã tham khảo cùng ý kiến bình luận của cá nhân ông về mức độ khả tín của chúng, cũng như lý do ẩn sau khác biệt về sự khả tín đó. Bên cạnh tiến trình lịch sử của Đế chế La Mã từ thời điểm đang ở đỉnh cao cho tới ngày Constantinople thất thủ, Gibbon cũng dành phần khối lượng đáng kể công trình của mình để bàn đến những biến đổi quan trọng khác đã xảy ra song hành với tiến trình này, có thể trong biên giới của Đế chế hay ở vùng biên tiếp giáp và có tác động quan trọng đến nó. Chẳng hạn, sự trỗi dậy của Hồi giáo, sự hình thành của thế giới Hồi giáo và các quốc gia thuộc tôn giáo này cũng như những xung đột, tương tác kéo dài giữa Hồi giáo và Ki tô giáo nói chung và Đế chế Byzantin, định chế kế thừa trực tiếp di sản của Đế chế La Mã, nói riêng cũng được đề cập khá chi tiết trong công trình đồ sộ của Gibbon. Song còn đáng kể hơn nữa là lịch sử sơ kỳ và phát triển của Ki tô giáo, tôn giáo có thể nói là hình thành trong lòng Đế chế La Mã và lan rộng, phát triển mạnh mẽ trước hết trên lãnh thổ của Đế chế, nhờ không ít vào hệ thống giao thông thuận lợi được chính quyền La Mã thiết lập. Tiến trình Ki tô hóa Đế chế La Mã cũng là một phần không thể tách rời của lịch sử Đế chế, và từ thế kỷ thứ IV, khi Ki tô giáo trở thành thế lực nắm trọn thần quyền của Đế chế, thì lịch sử của Giáo hội Ki tô giáo cũng song hành với lịch sử, vận hội của Đế chế, định hình nên không chỉ lịch sử trung kỳ, mạt kỳ của Đế chế La Mã mà cả lịch sử châu Âu, để lại dấu ấn hết sức quan trọng trong tiến trình suy tàn, sụp đổ của Đế chế, nhất là do cuộc xung đột nội tại giữa các hệ phái Ki tô giáo, sự tranh chấp lâu dài và đẫm máu giữa Ki tô giáo và Hồi giáo…. Trong tác phẩm của mình, Gibbon không đặt trọng tâm vào ghi chép, hệ thống hóa lịch sử Đế chế La Mã, mà như đã nói ở trên, đây là việc ông bắt buộc phải làm để phục vụ cho mục đích chính đi tìm lời giải và minh chứng cho sự suy tàn, sụp đổ của Đế chế La Mã. Cũng thật tình cờ và thú vị, chính việc Gibbon làm quá tốt công việc mang tính phụ trợ trong công trình của mình lại đem tới sức hấp dẫn bền vững, lâu dài cho nó, thậm chí vài trăm năm sau khi tác phẩm được viết xong. Còn về phần nội dung chính yếu của tác phẩm, ngay từ đầu Gibbon đã chỉ ra bốn nguyên nhân chính theo ông đã khiến Roma sụp đổ sau khi đã trải qua những ngày tháng huy hoàng, là sự kính ngưỡng của cả thế giới văn minh phương Tây 1-Những tác động bất lợi của thời gian và thiên nhiên 2-Những cuộc tấn công thù địch của các man tộc và người Ki tô giáo. 3-Việc sử dụng và lạm dụng vật chất 4-Xung đột nội bộ giữa những người La Mã Từ góc nhìn của một học giả thời đại Khai sáng vào nửa sau thế kỷ XVIII, nhất lại là học giả Anh, Edward Gibbon không giấu giếm sự chỉ trích dành cho Giáo hội Công giáo, coi Ki tô giáo Trung Cổ là một tác nhân tiêu cực không những trong sự suy tàn của Đế chế La Mã, mà cả trong việc tạo nên đêm trường Trung Cổ đen tối, đậm tinh thần mê tín và thiếu lý trí, tiến bộ. Đây cũng là phần lập luận đã trở nên lỗi thời của Gibbon trong cái nhìn của các nhà nghiên cứu hiện đại, một hạn chế mang tính thời điểm khó tránh khỏi, nhất là khi Gibbon hoàn toàn phải dựa trên các tư liệu cổ và chưa có được lợi thế khai thác các nguồn tư liệu khảo cổ như hiện nay. Bất chấp những hạn chế trong lập luận, kiến giải các tiến trình lịch sử của mình, Gibbon vẫn được đánh giá cao trong vai trò một nhà nghiên cứu lịch sử, đặc biệt trong cách khai thác, trình bày và hệ thống hóa sử liệu của mình. Thêm nữa, đa phần kiến giải của ông vẫn khẳng định được sự đúng đắn của chúng qua các minh chứng, phân tích Gibbon đưa ra trong tác phẩm của mình. Không chỉ vậy, tác phẩm của Gibbon, ngay cả với độ dài và sự phức tạp thách thức mọi độc giả của nó, vẫn cuốn hút người đọc bởi văn phong sinh động, hấp dẫn của ông. Bên cạnh là một sử gia, Gibbon còn là một ngòi bút đại tài trong việc khai thác sử dụng ngôn ngữ Anh đến mức đỉnh cao. Hiếm có tác giả viết bằng tiếng Anh nào lại tận dụng được triệt để đến thế sự sinh động của ngôn ngữ này trong kiến giải, mô tả, lập luận, phân tích các vấn đề phức tạp về lịch sử, xã hội, chính trị, tôn giáo. Và đây đó trong tác phẩm của Gibbon, giữa các dòng chữ khách quan, trung tính, độc giả vẫn có thể bắt gặp những nhận xét tinh tế với chất hài hước, châm biếm tế nhị ngấm ngầm, chẳng hạn như “Chừng nào loài người còn tiếp tục sẵn lòng dành sự tán thưởng cho những kẻ hủy diệt họ hơn là cho những ân nhân của họ, sự thèm khát vinh quang quân sự vẫn sẽ luôn là tật xấu của những nhân cách cao quý nhất”. Đọc được sách hay, hãy gửi review cho Zing News Bạn đọc được một cuốn sách hay, bạn muốn chia sẻ những cảm nhận, những lý do mà người khác nên đọc cuốn sách đó, hãy viết review và gửi về cho chúng tôi. Zing News mở chuyên mục “Cuốn sách tôi đọc”, là diễn đàn để chia sẻ review sách do bạn đọc gửi đến qua Email books Bài viết cần gửi kèm ảnh chụp cuốn sách, tên tác giả, số điện thoại. Trân trọng. Nguồn
Bao giờ cũng vậy, lòng mẹ luôn đủ sáng suốt để nhận thấy con mình đang bị người khác ức hiếp. Lúc đó tôi đã không kiềm chế được thốt lên tiếng "Me!”, đây là tiếng gọi mẹ đầu tiên từ khi tôi biết nói đến nay. Mẹ sững người, nhìn tôi thật lâu, sau đó đỏ mặt xấu bổ giống như một đứa trẻ, mấp máy miệng cười ngây ngô. Khuyết danh Ảnh minh họa Hai mươi ba năm trước, có một phụ nữ trẻ lưu lạc đến làng chúng tôi, mái tóc của cô búi gọn về phía sau, nhìn thấy ai cũng cười ngây ngây dại dại, lại còn không ngần ngại tiểu tiện trước mặt mọi người. Do vậy, cô thường bị nhiều phụ nữ khác trong làng nhổ nước bọt khinh rẻ, có người còn đuổi “cút ra xa!” mỗi khi gặp cô trên đường. Nhưng người phụ nữ này vẫn không chịu đi, vẫn cười ngây đại và lang thang khắp làng. Lúc đó, cha tôi đã 35 tuổi. Ong từng làm việc ở bãi khai thác đá và bị máy nghiền đá làm nát một cánh tay phải, vì nghèo nên mãi chưa lấy được vợ. Bà nội thấy cô dễ nhìn nên động lòng thương hại, quyết định đưa cô về làm vo cha, doi đuổi đi. Mặc dù cha không đồng ý, nhưng vì bà nội cứ mãi nài ép, nên ông đành chấp nhận. Kết quả là cha chẳng phải bỏ ra xu nào cũng kiếm được người về làm vợ. Khi mẹ sinh tôi ra, bà nội liền ôm lấy tôi, vui mừng móm mém nói “Con mẹ điên này đã sinh cho ta một đứa cháu đích tôn rồi!”. Tôi vừa chào đời, bà nội ằm ngay tôi đi và không bao giờ cho phép mẹ đến gần. Lúc nào mẹ cũng muốn bế tôi, nhiều lần mẹ ra sức cầu khẩn trước mặt bà nội “Cho con, cho con...”. Bà nội không thèm để mắt đến mẹ. Tôi nhỏ bé như thế, người chẳng khác gì cục thịt đỏ hỏn, nếu mẹ nhỡ tay đánh rơi tôi xuống đất thì sao? Suy cho cùng mẹ là một người điên. Mỗi khi mẹ cầu xin được bế tôi, bà nội đều trừng mắt răn đe “Cô đừng có bế cháu, tôi không giao nó cho cô đâu. Tôi mà phát hiện cô bế trộm nó thì tôi sẽ đánh cô chết. Nếu không đánh chết tôi cũng sẽ đuổi cô đi”. Mẹ nghe xong thì vẻ mặt hoảng hốt, lần nào cũng chỉ dám đứng nhìn tôi từ xa. Mặc cho ngực mẹ cương lên đau đớn, nhưng tôi không được bú nửa ngụm sữa mẹ, tôi lớn lên là nhờ bà nội bón cho từng thìa, từng thìa cháo. Bà nội nói, sữa mẹ “có bệnh điên”, nếu truyền sang cho tôi thì không tốt. Lúc đó, gia đình tôi vẫn ngụp lặn trong vũng lầy nghèo đói. Nhất là sau khi thêm mẹ và tôi, trong nhà thường bữa đói bữa no. Bà nội nhiều lần định đuổi mẹ đi, vì mẹ không những chỉ biết ăn bám mà còn thường gây chuyện rắc rối. Một hôm, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xới cho mẹ một bát đầy rồi nói “Con à, gia đình này nghèo quá, mẹ xin lỗi con. Con ăn xong bát cơm này rồi đi tìm một nhà nào đó giàu hơn mà sống, về sau đừng lại đây nữa, nhé!”. Mẹ vừa định và miếng cơm vào miệng, nghe “lệnh đuổi khách” của bà nội, miếng cơm nghẹn lại nơi cổ. Mẹ nhìn tôi đang năm gọn trong lòng bà nội, kêu lên một tiếng thảm thiết bằng những lời không rõ ràng “Đừng! Đừng!”. Bà nội nghiêm mặt, lớn tiếng quát “Điên như cô, quả nào nhân ấy, gieo nhân rồi cũng chẳng có quả ngọt mà ăn. Đi ngay! Có nghe rõ không?”. Nói xong, bà nội lấy ra một cây gậy sau cửa, gõ xuống đất “bộp, bộp”. Mẹ sợ hãi nhảy lên, kinh hoàng nhìn bà nội rồi chậm chạp cúi đầu xuống nhìn bát cơm trước mặt, nước mắt chứa chan. Dưới sự ép buộc của bà nội, mẹ bất ngờ có một hành động kỳ quặc mẹ lấy hơn nửa bát cơm san qua một chiếc bát không khác, sau đó run rẩy nhìn sang bà nội với ánh mắt tội nghiệp. Bà nội lặng đi, thì ra mẹ muốn nói rằng, mỗi bữa mẹ chỉ cần ăn một nửa bát cơm thôi, xin bà đừng đuổi. Trái tim bà dường như bị ai giằng xé, bà nội cũng là phụ nữ, thái độ cứng rắn kia của bà cũng chỉ là giả dối thôi. Bà ngoảnh vội sang nơi khác, nước mắt chảy tràn trên gương mặt già nua nhăn nheo, sau khi lau vội bà lại nghiêm mặt nói “Ăn nhanh, ăn nhanh lên, ăn rồi mà đi. Ở nhà này cô chỉ có chết đói thôi”. Mẹ dường như tuyệt vọng, lễnh tễnh dò ra cửa, nhưng tần ngần mãi không chịu đi. Bà nội cứng rắn nói “Thôi cô đi đi, đừng nên quay lại. Thiên hạ có nhiều người rất giàu!”. Mẹ bất chợt quay trở lại, hai tay giơ ra phía bà, thì ra me muốn bế lấy tôi. Bà nội do dự một lúc, nhưng vẫn giao tôi cho mẹ. Lần mãn nguyện. Bà nội lại như đứng trước kẻ thù, hai tay giằng lấy tôi, cứ sợ cơn điên của mẹ lại nổi lên, sẽ vứt tôi vào giỏ rác. Mẹ bế tôi chưa đầy 3 phút, bà nội bèn vội vàng giăng lấy tôi lại, sau đó quày quả vào phòng rồi đóng cửa lại. Khi bắt đầu hiểu chuyện, tôi mới phát hiện, trừ tôi ra những đứa trẻ cùng trang lứa khác đều có mẹ. Tôi hỏi cha, hỏi bà nội, cả hai đều bảo mẹ tôi đã chết. Nhưng bọn trẻ lại nói với tôi rằng “Mẹ cậu là một người điên, bị bà nội đuổi đi rồi!”. Tôi tìm bà nội, cứ bắt bà phải trả mẹ cho tôi, còn chửi bà là “Bà nội độc ác”, thậm chí hất đổ bát cơm bà dọn cho tôi xuống đất. Lúc đó, tôi hoàn toàn không có khái niệm về “người điên”, chỉ biết là tôi rất nhớ mẹ. Không ngờ, năm tôi lên 6, mẹ ra đi 5 năm lại đột ngột quay về. Hôm đó, mấy đứa bạn chạy như bay đến báo tin “Tiểu Thụ, đi xem nhanh lên, mẹ cậu về đấy, bà mẹ điên của cậu đã về rồi”. Tôi vui mừng xoắn xuýt, vội vàng chạy ra ngoài, cha và bà nội cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp được mẹ kể từ khi tôi biết suy nghĩ. Mẹ vẫn mặc bộ quần áo ránh nát, trên đầu còn cài cành hoa dại màu vàng, không biết đã rúc ở bụi cây nào ngủ qua đêm. Mẹ không dám vào, đứng trước nhà tôi, trong tay cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ bạn đứng trước mặt mẹ, bà vội vàng tìm con mình. Cuối cùng bà chăm chăm nhìn vào tôi, miệng lắp bắp gọi “Tiểu Thụ... bóng bóng.. Mẹ đứng lên, giơ quả bóng bay ra, dúi vào tay tôi. Tôi lấy hết sức lùi lại phía sau. Tôi thất vọng vô cùng, không ngờ người mẹ tôi ngày đêm mong nhớ kia lại có bộ dạng như vậy. Một cậu bạn đứng bên cạnh còn dọa “Tiểu Thụ, bây giờ cậu biết người điên là gì rồi chứ. Giống như mẹ cậu vậy đó!”. Tôi tức giận nói với nó “Bà ta là mẹ cậu! Mẹ cậu mới là người điên, mẹ cậu mới là người như vậy!”. Tôi quay đầu chạy một mạch, tôi không cần đến bà mẹ điên này. Bà nội và cha dân mẹ vào nhà, vì sau khi bà nội duỗi mẹ, lương tâm bà nhiều lần ray rứt, ngày tháng qua đi, lòng bà vẫn không sao nguôi ngoại, do đó bà chủ động giữ mẹ tôi lại, còn tôi cảm thấy không vui, bởi vì mẹ đã làm tôi thật mất mặt. Tôi chẳng hề nhìn mẹ một cách thân thiện, chưa chủ động nói chuyện với mẹ lần nào, càng chưa bao giờ gọi một tiếng “Mẹ!”. Trong nhà không thể nuôi không mẹ, bà nội quyết định dạy mẹ làm một số việc vặt. Khi ra đồng, bà nội thường dẫn mẹ đi “thực tập”, hễ nói không nghe là đánh ngay. Một thời gian sau, bà nội bảo mẹ đi lấy rau heo một mình. Chẳng ngờ, chỉ trong vòng nửa tiếng mẹ đã cắt đầy 2 sọt rau đầy. Bà nội vừa xem, hoảng hồn, rau mẹ cắt toàn là mạ non ruộng nhà người ta mới cấy. Bà nội vừa giận vừa bực, chửi mắng mẹ. “Con điên này ngay cả rau và lúa cũng chẳng biết phân biệt cho nên hồn..”. Khi bà nội đang nghĩ nên xử lý thế nào thì chủ ruộng đến, nói là do bà nội cố ý dạy mẹ làm vậy. Bà nội càng bực, trước mặt người ta lấy một cây roi dài quất tới tấp lên lưng mẹ, vừa đánh vừa nói “Đánh chết con mẹ điên này, mày cút đâu cho khuất mắt tao ngay...”. Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết thế nào là đau đớn, mẹ nhảy lên tránh những đòn roi của bà, miệng kêu thảm thiết “Đừng, đừng…”. Cuối cùng, người ta thấy chẳng còn cách nào khác, bèn nói “Thôi bỏ đi, chúng tôi không bắt đền nữa. Nhớ quản lý mụ ta cho chặt vào...”. Sau trận đòn này, mẹ nằm trên đất khóc thút thít. Tôi nói độc ác “Rau với lúa mà cũng phân biệt không xong, đúng là đồ con lợn!”. Vừa dứt lời, tôi ăn ngay một bạt tai, bà nội đánh tôi, sau đó bà trừng mắt măng tôi “Đỗ súc sinh, sao mày dám nói vậy? Dù gì thì bà ta cũng là mẹ của mày chứ!”. Tôi gân cổ cãi “Con không có bà mẹ điên như thế!”. “Hừ, mày thật càng ngày càng quá đáng. Xem tạo có dám đánh mày không!” - Bà nội lại giơ bàn tay lên, lúc này mẹ như lò xo bật dậy, chắn giữa tôi và bà nội, mẹ tự chỉ lên đầu mình, kêu “Đánh tôi, đánh tôi đi”. Tôi đã hiểu, mẹ bảo bà đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà giơ trên không trung rồi buông thõng xuống, miệng lẩm bẩm “Bà mẹ điên này, trong lòng cũng biết yêu con của mình đấy chứ!”. Tôi đi học không lâu, cha tôi tìm được việc làm bảo vệ hồ cá cho thôn bên cạnh, mỗi tháng kiếm được năm mươi đồng. Mẹ vẫn đi làm với bà nội, chủ yếu là lấy rau heo, nhưng về sau mẹ chẳng bao giờ lặp lại lỗi lầm cũ. Còn nhớ một ngày mùa đông năm tôi học lớp 3, trời đang quang đăng bỗng kéo mây đổ mưa như trút. Bà nội bảo mẹ đến trường đưa ô cho tôi. Khi đến nơi thì cả người mẹ ướt như chuột lột, bà đứng bên cửa sổ phòng học nhìn tôi cười ngây dại, miệng nhấp nháy “Thụ... ô đây..”. Mấy người bạn tôi cười châm chọc, lòng tôi như lửa đốt, nghiến răng nghiến lợi nhìn mẹ, bực mình vì bà làm tôi mất mặt. Khi đứa cầm đầu lũ bạn quậy phá là Gia Hỷ đang há miệng ra châm chọc, tôi liền chộp lấy hộp đựng bút trước mặt ném mạnh vào nó, nhưng nó tránh được rồi xông lên phía trước đè vào cổ tôi, hai chúng tôi lao vào đánh nhau. Tôi nhỏ con, không phải là đi thủ của nó nên bị nó đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe ở bên ngoài lớp vang lên một tiếng “Oái”, mẹ giống như một nữ đại hiệp bay đến, túm chặt lấy nó, lôi xềnh xệch ra khỏi lớp học. Tôi từng nghe nói người điên rất mạnh, thật đúng là như thế. Hai tay mẹ nhấc bổng nó lên không trung, nó khóc lóc, hai cái chân ngắn tũn mập ú quẫy quây loạn xạ. Mẹ chẳng thèm để ý, vứt nó vào trong hố nước trước cổng trường. Sau đó mẹ ra về cứ như không có chuyện gì xảy ra. Mẹ đã vì tôi gây ra họa lớn, thế mà bà vẫn như chẳng có chuyện gì. Trước mặt tôi, mẹ lấy lại bộ dạng hồ hởi để làm tôi vui. Tôi hiểu đây chính là biểu hiện của tình mẫu tử dù là một biểu hiện không rõ ràng. Bao giờ cũng vậy, lòng mẹ luôn đủ sáng suốt để nhận thấy con mình đang bị người khác ức hiếp. Lúc đó tôi đã không kiềm chế được thốt lên tiếng “Mẹ!”, đây là tiếng gọi mẹ đầu tiên từ khi tôi biết nói đến nay. Mẹ sững người, nhìn tôi thật lâu, sau đó đỏ mặt xấu hổ giống như một đứa trẻ, mấp máy miệng cười ngây ngô. Hôm đó, hai mẹ con tôi lần đầu tiên đi chung ô về nhà. Tôi kể cho bà nội nghe mọi chuyện, bà nội sợ đến mức ngã lăn ra ghế, vội vàng cho người gọi cha về. Cha vừa vào đến cổng, một đám người mang dao mang gậy đã xông đến nhà tôi, chẳng cần phân biệt phải trái, đập phá tan đồ đạc trong nhà. Họ là người do nhà Gia Hy bảo đến, cha nó hằm hằm chỉ vào mặt cha tôi nói “Con trai tạo sơ đến mức phát điên, bây giờ vẫn còn nằm trong bệnh viện. Nếu không đưa đủ một nghìn đồng tiền viện phí thì... tạo cho cả nhà mày ra tro”. 1000 đồng? Mỗi tháng cha chỉ kiếm được 50 đồng Trông thấy nhà bên kia đằng đằng sát khí, mắt cha đỏ ngầu, cha nhìn mẹ bằng ánh mắt nảy lửa rồi nhanh t cởi thắt lưng da ra, vụt tới tấp lên mặt mẹ. Hết cái này đến cái khác, mẹ giống như con chuột chúi nhủi chạy trốn, bị dồn vào bước cùng, không còn nơi trốn chạy nữa, tiếng gào thê thảm của mẹ hòa cùng tiếng roi da vun vút của cha khiến cả đời này tôi không thể nào quên. Cuối cùng trưởng thôn phải xông đến nắm chặt chiếc thắt lưng trên tay cha. Kết quả hòa giải là hai bên đều có tổn thất, chẳng ai nợ nần gì ai nữa. Ai còn tiếp tục gây chuyện sẽ bắt người đó! Sau khi đám người đi rồi, cha nhìn những mảnh vỡ văng đầy khắp nhà, rồi nhìn mẹ với người đầy thương tích, cha chợt ôm mẹ vào lòng khóc nức nở, nói “Me nó ơi, không phải tôi muốn đánh bà, tôi không muốn đánh bà tí nào, việc này không trách được tôi, chỉ trách nhà mình nghèo không có tiền đền người ta”. Cha lại nhìn tôi nói “Thụ con, con nhất định phải học thật giỏi để thi vào đại học. Nếu không, cả đời chúng ta sẽ bị người khác ức hiếp!”. Tôi gật đầu trong nước mắt. Mùa hè năm 2000, tôi đã thi đỗ vào trường trung học với thành tích xuất sắc. Bà nội do vất vả nhiều năm nên lặng lẽ qua đời, cuộc sống gia đình ngày càng khó khăn hơn. Nhà nước liệt nhà tôi vào gia đình đặc biệt khó khăn, mỗi tháng trợ cấp 40 đồng, miễn toàn bộ học phí, như thế tôi mới có thể tiếp tục học hành đến nơi đến chốn được. Do việc học ngày càng căng thẳng, tôi rất ít khi về nhà. Cha vẫn đi làm thuê với 50 đồng lương mỗi tháng, việc đưa thức ăn cho tôi được giao cả cho mẹ. Cha nhờ thím bèn nhà giúp làm thức ăn mặn, sau đó đưa mẹ đem đến cho tôi. 20 ki-lô-mét đường núi khúc khuỷu me thuộc nằm lòng, trời mưa cũng như trời nắng. Thật là kỳ diệu, thường những việc làm cho con trai mẹ chẳng hồ diễn chút nào. Ngoài tình mẹ, tôi không biết hiện tượng này y học nên giải thích là gì. Ngày 27-4-2003 là một ngày Chủ nhật, mẹ lại đến, không những chỉ để đem thức ăn cho tôi mà còn đem cho tôi mười mấy quả đào. Tôi cầm một quả lên, cắn một miếng, cười hỏi “Ngọt quá, mẹ lấy ở đâu ra thế?”. Mẹ bảo “Mẹ... mẹ hái đấy...”. Chẳng ngờ mẹ cũng còn biết hái đào, tôi khen “Mẹ, càng ngày mẹ càng giỏi đấy!”. Mẹ cười thật vui sướng. Trước khi mẹ về, như thường lệ tôi dặn dò mẹ cẩn thận, mẹ ậm ừ đáp lại. Tiễn mẹ xong, tôi lại lao vào ôn tập kỳ thi trung học cuối cùng. Ngày hôm sau, khi tôi đang lên lớp, thím nhà hàng xóm bất ngờ chạy đến trường nhờ giáo viên gọi tôi ra. Thím hỏi mẹ tôi có đưa thức ăn đến cho tôi không, tôi nói mẹ đã đưa đến và cũng đã về rồi. Thím nói “Chưa, mẹ cháu chưa về đến nhà”. Tim tôi thắt lại, mẹ sẽ không lạc đường chứ? Con đường này mẹ đã đi quen ba năm rồi, chắc chắn khó lạc. Thím hỏi “Mẹ cháu chẳng nói gì sao?”. Tôi nói không, mẹ chỉ đưa cháu mấy quả đào dại thôi. Thím vỗ tay đánh bốp “Thôi rồi, có thể là ở chỗ mấy cây đào dại”. Thím bảo tôi xin nghỉ phép, chúng tôi đi men theo đường núi để tìm, đường về nhà quả có mấy cây đào dại, trên cây lủng lẳng quả, do mọc men sườn núi nên mấy quả đào vẫn còn đó. Chúng tôi phát hiện cây đào nọ có một cành bị gãy, dưới cây là một vực sâu thăm thẳm. Thím nhìn tôi nói “Chúng ta xuống dưới xem sao!”. Tôi bảo “Thím đừng dọa con sợ...” bà thím không nói gì, kéo tay tôi đi xuống hẻm núi... Mẹ nằm lặng yên dưới hốc đá, xung quanh là những quả đào rơi tung toé, trong tay vẫn còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã đặc lại thành một màu đen. Tôi đau xót như muối xát trong lòng, ôm chặt lây mẹ, gào to “Mẹ ơi, mẹ ơi, con hối hận vì đã nói đào ngọt, con đã khiến mẹ phải chết tức tưởi như thế này... Mẹ ơi, mẹ sống mà chưa được hưởng sung sướng ngày nào...”. Tôi áp đầu lên gương mặt lạnh ngắt của mẹ, nước mắt thấm đẫm những viên đá xung quanh... Ngày 7-8-2003, một trăm ngày sau khi mẹ mất, tờ thông báo trúng tuyển của đại học Hồ Bắc đã đi qua con đường mẹ tôi đã đi, vượt mấy cây đào dại đó, xuyên qua cánh đồng trước làng, dừng chân ở cổng nhà tôi. Tôi đem tờ giấy báo muộn màng đến trước phần mộ mẹ “Mẹ, con mẹ đã có tương lai rồi, mẹ nghe thấy không? Mẹ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!”.
Giới thiệu truyện ngắn hay viết về tình mẹ con Truyện ngắn hay về người đàn bà điên loạn với nghi án luôn bắt cóc những đứa trẻ trong xóm rồi đem ra bờ sông dìm cho đến chết. Bà ta gây ra bao nỗi hoang mang cho những phụ nữ có con nhỏ. Một cô gái trẻ làm mẹ đơn thân mang trong lòng nỗi căm hận người yêu tận cùng. Hai số phận cuộc đời lại gặp nhau bởi cuộc vật lộn giành lại đứa trẻ. Liệu bản năng làm mẹ và tình yêu thương có giúp hai người phụ nữ ấy thay đổi được số phận cuộc đời hay sẽ lại dìm họ xuống sâu hơn nỗi bất hạnh và căm thù? Câu chuyện về Người mẹ điên sẽ giúp nhiều cô gái trẻ đủ dũng khí mãnh mẽ để làm một người mẹ đơn thân! Trích đoạn trong truyện ngắn viết về người mẹ điên đầy ám ảnh “Màn đêm dần buông xuống. Mương nước hiện ra lờ nhờ trước mặt Thừa, đen sẫm như nhớt xe chạy lâu ngày không thay. Một người đàn bà quần ống thấp, ống cao đang hụp lặn dưới mương nước. Nhìn từ xa, hai tay bà như đang chà xát, vò đi giặt lại một tấm khăn lụa mềm mại. Có khi lại thấy hai tay bà vục nước lên xuống như người giật gàu sòng. Bên hông bà, hai bàn chân trẻ con trắng xát, ló ra, thõng xuống. Gương mặt Thừa đông cứng lại, khô khốc như không còn giọt máu. Nếu đứa trẻ chết…Cô chỉ nghĩ đến đó, nước mắt đã tuôn ướt mặt Tình cảm mẹ con luôn là một thứ tình yêu thiêng liêng nhất trên đời. Người ta có thể phát điên khi mất đi đứa con của mình. Câu chuyện sẽ khiến bạn đan xen nhiều cảm xúc từ ám ảnh, day dứt, sợ hãi, hồi hộp và xúc động. Sau khi đọc truyện online, bạn đọc vui lòng để lại đánh giá, nhận xét, cảm nhận về truyện ngắn, tiểu thuyết ebook miễn phí của Nguyễn Nga. Cảm ơn các bạn rất nhiều! Đọc thêm các truyện ngắn, tiểu thuyết của Nguyễn Nga trên Google Play Những cuốn sách hay về cuộc sống, tình yêu, hôn nhân, gia đình. Với những bạn yêu thích mẩu truyện cực ngắn, có thể đọc trực tiếp trên danh mục truyện ngắn của Blog Viết lách VN. VietlachVN
câu chuyện người mẹ